Vợ tôi kém tôi hơn 20 tuổi

  • 26/10/2014 06:39
  • 0 bình luận
  • (Một bạn đọc đề nghị giấu tên
  • In bài
ANTĐ - Tôi không ngờ cuộc hôn nhân với Linh lại có thể diễn ra nhanh chóng như vậy. Cô kém tôi hơn 20 tuổi, có học, nhan sắc vượt trội khiến bất cứ người đàn ông nào tiếp xúc cũng phải thèm muốn. Nhưng cô đã chấp nhận làm vợ tôi - một bác sĩ bình thường. 

Vợ tôi kém tôi hơn 20 tuổi ảnh 1Minh họa: Internet

Từ khi làm vợ, Linh không có gì khiến tôi có thể chê trách. Cô chu đáo, chăm sóc tôi và rất thủy chung tận tụy. Chúng tôi có một con trai. Linh dạy tiếng Anh ở một trường đại học. Cô có vẻ viên mãn với cuộc sống hiện tại. Cuộc sống êm đềm của chúng tôi cứ thế trôi đi, tưởng chẳng có gì khác được. Nhưng...

20 năm trước, tôi theo đuổi một người đàn bà tên Quyên, hơn tôi 2 tuổi, góa chồng, đang nuôi đứa con gái 5 tuổi. Ở tuổi 30 nhưng cô có vẻ đẹp mê hồn và sức hấp dẫn đàn ông kỳ lạ. Tiếp xúc với cô, tôi luôn cảm thấy như bị bỏ bùa mê. Nhiều người cũng săn đuổi Quyên, trong số đó có Khánh - người được cô để ý hơn cả - là giám đốc một cơ quan khi mới ở tuổi 35. Anh ta có uy tín, được mọi người quý trọng. Tôi hoàn toàn cho rằng người như anh ta được những phụ nữ có nhan sắc ngưỡng mộ cũng là điều dễ hiểu. Nhưng tôi là người “đến trước” và biết rõ không phải không được Quyên “để ý”, mà là cô rất ngại cái hoàn cảnh “trai tân” của tôi. Cô nói không muốn tôi bị thiệt thòi khi đến với cô. Nhưng tôi cho rằng Khánh chính là nguyên nhân trực tiếp khiến tôi không thể có được cô. Một cảm giác ghen tuông trỗi dậy trong tôi. 

Đang tìm mọi cách giành bằng được người đàn bà đầy cám dỗ đó thì Khánh đổ bệnh, vào cấp cứu ở bệnh viện của tôi. Quyên đã gặp, chính thức đặt vấn đề nhờ tôi trực tiếp mổ và điều trị. Cô nói dẫu sao cũng không thể thờ ơ với một người thân mặc dù đến phút đó chỉ coi Khánh là bạn mà không có ý định đi bước nữa với bất cứ ai. Nhưng tôi biết là giữa cô và Khánh vẫn còn rất nặng tình, khó lòng có thể chỉ coi nhau là bạn. Có lẽ cô nói vậy để cho tế nhị, để tôi nhẹ nhõm, và tôi vẫn chữa cho Khánh do dù trong lòng cũng có chút ghen tuông. 

Trước mặt tôi lúc này là hình hài kẻ tình địch. Anh ta nằm đó, dúm dó, mặt xanh nhợt, thiểu não. Chứng kiến Quyên ngược xuôi lo cho anh ta mọi việc, tôi càng thấy cô thật thảo hiền, nhân hậu. Và trong sự vất vả ấy, cô lại càng đẹp bội phần. Tiếc và ghen, buồn cho thân phận mình và máu hiếu thắng muốn giành giật bằng được người đàn bà kia là những cảm giác rất phức tạp đan xen trong tôi lúc ấy.

Thế là tôi nảy ra một ý định khủng khiếp... Và tôi đã thực hiện thành công ý định này. Ca mổ lần đó, vì giỏi chuyên môn nên chỉ cần mình tôi là bác sĩ, còn lại toàn các sinh viên thực tập và vài y tá phụ giúp. Mọi quyết định của tôi được mọi người trong kíp mổ răm rắp tuân thủ. Bệnh trạng của Khánh khi đó rất nặng. Ai cũng thấy là khả năng chữa khỏi chỉ 50%. Nhưng nếu không phải là Khánh, tôi hoàn toàn có cách xử lý để có thể cứu sống bệnh nhân.Và trong tích tắc, tôi đã quyết định để rơi vào 50% còn lại dành cho cái chết của người bệnh. Không ai trong kíp mổ có thể phát hiện. Những trường hợp như ca cấp cứu này không sống được là rất bình thường, phổ biến. Thế là Khánh đã được đưa xuống nhà xác. Khi ấy, tôi không mảy may hối hận, chỉ thấy đắc ý về hành vi gọn nhẹ, “tuyệt mật” của mình. Tôi nghĩ trong những ngày tới, khi không còn Khánh trên đời, Quyên sẽ đến với tôi.

Nhưng tôi đã dự tính nhầm. Trước cái chết của Khánh, cô rất đau buồn. Sau đó, tôi đã khéo léo rủ thêm hai bạn sinh viên trẻ đang thực tập có mặt trong kíp mổ đến thăm Quyên, để động viên, an ủi. Qua cách nói của hai sinh viên, Quyên hoàn toàn tin là Khánh không thể cứu được và còn cảm ơn công sức của chúng tôi. Tiếp theo, thỉnh thoảng tôi tìm đến Quyên, nhưng đều thấy cô không có tình cảm gì với tôi ngoài sự quý trọng bình thường. Có đến nửa năm sau sự kiện trên, nghĩ rằng cô đã vơi nỗi buồn về cái chết của Khánh, tôi đặt lại vấn đề muốn cầu hôn thì cô vẫn khước từ. 

Tôi hoàn toàn vô vọng. Dần dần, chúng tôi không gặp nhau nữa. Nghe nói sau đó rất lâu, do cuộc sống quá khó khăn bởi một lí do nào đó, cô lấy một người đàn ông tương đối giàu có nhưng cuộc sống cũng chẳng mấy tốt đẹp. Bằng chứng là đứa con gái riêng của cô đã phải ở với ông bà ngoại. Đứa trẻ lớn lên, dần dần quên rằng mình có mẹ. Cô bé đó sau này là một cô sinh viên ngoại ngữ rồi trở thành giảng viên tiếng Anh ở một trường đại học. Đó chính là Linh, vợ tôi. Một lần trong tuần trăng mật, nàng đã kể với tôi về cuộc đời mình, bị mồ côi cha từ nhỏ, khái niệm về cha chỉ rất lờ mờ, về người mẹ trẻ đẹp lúc đầu đầy tình thương con nhưng sau chạy theo tiếng gọi của một người đàn ông giàu có, rồi sang sống ở nước ngoài. Giờ thì cô cũng chẳng biết bà ta ra sao. Đám cưới chúng tôi không có sự xuất hiện của mẹ vợ mà hoàn toàn là do ông bà ngoại Linh lo liệu. Các cụ cũng coi như không có đứa con gái đó...

Nghe Linh kể, tôi bàng hoàng trước sự thật trớ trêu. Cuộc đời xô đẩy để tôi trở thành con rể người đàn bà mấy chục năm trước mình đam mê, theo đuổi. Và cái tội ác do tôi gây ra với người tình địch, những mong giành giật được người đẹp mà bao năm nay tôi cố chôn vùi cùng bí mật không có ai biết nay lại trỗi dậy dày vò tôi. Tôi luôn bị ám ảnh bởi tội lỗi năm xưa. Nhưng tất nhiên là tất cả vẫn được giấu kín. Linh - vợ tôi - vẫn không hay biết gì “tung tích” của tôi. Nàng không thể ngờ người chồng rất yêu chiều mình lại chính là kẻ năm xưa theo đuổi mẹ mình, và đã gây nên cái chết cho một người đàn ông vô tội lẽ ra là dượng mình.

Nhưng vừa rồi, Linh bỗng nhiên nhận được điện thoại của mẹ cô gọi từ Mỹ. Chị ta nói sẽ về nước một ngày gần nhất. Chắc chắn khi ấy Linh không thể từ chối mẹ; con trai chúng tôi không thể không nhận bà ngoại. Và Quyên không thể không biết rõ về tôi. Vô cùng hoang mang và bối rối, tôi không biết nên hành xử thế nào với vợ và với Quyên lúc “bà nhạc” về nước? Tôi có nên kể rõ ngọn ngành với Linh?

Anh đã làm một việc chẳng những ác mà còn vi phạm pháp luật. Dẫu cho anh chưa bị pháp luật trừng trị thì giờ đây anh đang phải trả giá cho bản án lương tâm khi câu chuyện cũ vẫn thức dậy và dày vò anh. Nhưng dẫu sao thì chuyện cũng đã lui vào quá khứ và anh cũng đã thấy hối hận, day dứt. Sự  thể đã diễn biến như vậy thì anh rất nên kể rõ sự thật với vợ, tất nhiên là loại trừ tội lỗi năm xưa, rồi cùng bàn bạc cách ứng xử khi “bà nhạc” về nước. Hãy để vợ anh chủ động đưa ra phương án. Dẫu sao thì cũng không thể bưng bít mãi được. Nếu cố giấu, đến một lúc nào đó, sự thật sẽ phát lộ. Anh hãy hình dung khi ấy tình hình sẽ ra sao? TS Nguyễn Đình San

Tin cùng chuyên mục