Vội dâng đời con gái cho người khác vì nghĩ rằng người yêu phản bội

  • 19/09/2016 20:37
  • 1 bình luận
  • Chang Lê
  • In bài
ANTD.VN - Tôi muốn "trả thù" người cũ. Tôi muốn anh ta hiểu rằng, không có anh tôi cũng "chẳng chết" và có rất nhiều người sẵn sàng che chở, chăm sóc cho tôi, vì thế tôi đã dâng đời con gái cho người khác.

Tôi và anh đã có một khoảng thời gian 4 năm yêu nhau nồng nhiệt, chân thành và lãng mạn. Cả hai đã tính đến chuyện nghiêm túc là một đám cưới ấm cúng và tuần trăng mật ngọt ngào. Vậy mà chuyện xảy ra đã làm tan vỡ giấc mộng bấy lâu nay của tôi.

Hôm đó anh đã gọi điện hẹn buổi chiều sau khi tan sở sẽ đến đón tôi đi ăn tối. Hết giờ làm, tôi đứng ở công ty đã 30 phút mà không thấy anh tới, gọi điện thì anh không bắt máy. Tôi bèn đi bộ đến văn phòng của anh.

Trong lúc đang bồn chồn, lo lắng không yên vì không biết có chuyện gì với anh thì thấy bóng dáng anh từ phía xa đang phóng xe tới. Tôi mừng rỡ vẫy tay gọi anh nhưng anh không hề thấy tôi mà lao vụt đi. Thật dễ hiểu, anh đang chở theo một người con gái khác đang ôm chặt, áp má vào lưng anh.

Tôi vội vàng gọi một chiếc "xe ôm" đuổi theo nhưng chỉ kịp thấy anh và cô gái đi vào bên trong một ngôi nhà nhỏ, có lẽ đó là chỗ ở của cô gái đó. Từ phía xa, tôi choáng váng nhận ra cô gái đó là người làm cùng phòng với người yêu của tôi. Chúng tôi đã gặp nhau đôi lần khi anh dẫn tôi đi ăn cùng đồng nghiệp.

Tôi không muốn biết thêm gì nữa, vừa khóc vừa thẫn thờ đi thẳng về nhà. Anh nhắn tin cho tôi: “Công ty anh họp đột xuất nên hôm nay cho anh nợ nhé!”. Tôi cười khẩy mà lòng thì đắng chát.

Nghĩ anh phản bội, tôi vội vàng trao "đời con gái" cho người khác

Nghĩ anh phản bội, tôi vội vàng trao "đời con gái" cho người khác

Tôi cắt liện lạc với anh, tránh gặp mặt anh, không muốn nghe bất kì lời giải thích nào từ anh. Cứ nghĩ đến hình ảnh anh và cô gái nọ âu yếm bên nhau là tôi cảm thấy vô cùng đau đớn. Tôi quyết định chia tay kẻ bội bạc ấy. Tôi đã tưởng mình sẽ rất mạnh mẽ để vượt qua, thế nhưng, tiếp sau đó lại là những ngày đầy nước mắt.

Tôi đã khóc rất nhiều vì cô đơn, trống vắng khi không có anh ở bên. Tôi nhớ lại những kỉ niệm của ngày còn yêu nhau: Vào những ngày hè như thế này, tôi và anh sẽ cùng nhau đi dạo, uống trà sữa. Anh sẽ trở tôi lên cầu Long Biên ngắm hoàng hôn.

Những buổi trời se lạnh, tôi sẽ ôm chặt lấy anh, tay nhét túi áo anh và để anh chở đi chơi… Mỗi cuối tuần, tôi sẽ đến nhà anh, nấu cho anh những bữa cơm thật ngon và thường thì anh sẽ xuýt xoa, rồi ôm tôi thật chặt, khẽ cảm ơn tôi đã đến bên anh và hứa sẽ không bao giờ rời xa tôi…

Mọi thứ giờ đã quá xa rồi…

Mặc dù rất hận nhưng không thể phủ nhận là tôi rất nhớ anh. Tôi cảm thấy cơ thể mình đang cào xé và tim thì đau đớn đến cùng cực.

Anh gọi điện, nhắn tin giải thích tôi đều tắt máy hoặc xóa ngay lập tức. Tôi không muốn nghe bất cứ lời nói nào từ một kẻ phản bội. Còn anh, sau nhiều lần cố gắng liên lạc với tôi nhưng không được đã từ bỏ. Có lẽ anh cũng đã có người mới nên không cần tôi nữa.

Với ngoại hình ưa nhìn, nhiều người theo đuổi, lại đang sống trong tuyệt vọng vì bị phản bội, chỉ hơn một tháng sau, tôi đã chấp nhận chọn đại lấy một người trong số đang tán tỉnh mình làm người yêu thay thế anh.

Dù không yêu nhưng tôi cũng cảm thấy đỡ cô đơn, vết thương được xoa dịu. Và hơn tất cả,  tôi muốn "trả thù" người cũ. Tôi muốn anh ta hiểu rằng, không có anh tôi cũng "chẳng chết" và có rất nhiều người sẵn sàng che chở, chăm sóc cho tôi.

Không liên lạc, không làm phiền, tôi cũng đau đớn nghĩ rằng anh đã hoàn toàn rời bỏ tôi. Vì thế mà tôi đã trao thân cho người khác. Ngu ngốc hơn, tôi còn chụp lại những hình ảnh thân mật của tôi và người mới rồi gửi email cho anh. Bởi trong thời gian yêu nhau, mỗi khi anh có ý muốn gần gũi tôi đều gạt đi và nói đợi đêm tân hôn. Trong lòng có chút ngạo nghễ, nhưng cũng len lỏi sự tủi hờn. Có lẽ anh sẽ căm thù tôi.

Sinh nhật lần thứ 21, tôi không định làm gì cả. Có lẽ tôi sẽ gọi điện cho người yêu rồi đi ăn thứ gì đó cho qua ngày. Sẽ chẳng còn những ngọt ngào, yêu thương của ngày xưa nữa… Nước mắt rơi xuống, tôi gạt nhanh rồi đi ra cổng công ty sau giờ làm. Bỗng nhiên, tôi đững sững lại, trước mặt tôi là anh, đúng là anh, là kẻ từng phản bội tôi ngày nào với bó hoa hồng rực rỡ.

Tôi định bước đi coi như không thấy gì thì anh níu lấy tay tôi, đặt bó hoa vào tay rồi lặng lẽ quay người. Nhìn theo bóng dáng anh, tôi chỉ muốn chạy tới ôm thật chặt cho thỏa nỗi nhớ nhung, nhưng có lẽ, tôi chẳng còn gì nữa rồi…

Cài trên bó hoa hồng là một tấm thiệp. Khi tôi mở ra thì, không, đó là một bức thư ngắn. Anh viết: “Lam em! Anh xin lỗi vì đã khiến em hiểu lầm. Lá thư này anh không mong nhận được sự thông cảm từ em. Anh chỉ muốn lòng mình được thanh thản. Bởi anh sợ, sợ em sẽ vì anh mà đánh mất đi niềm tin của mình...

Em biết Trang mà đúng không? Nếu yêu cô ấy, anh sẽ không bao giờ công khai đưa em cùng đi đến buổi tiệc của phòng anh. Nếu yêu cô ấy, anh sẽ không bao giờ đưa em về nhà anh. Hôm đó cô ấy bị tụt huyết áp. Chỉ còn hai anh em ở lại làm nốt báo cáo dự toán nên anh mới chở Trang về.

Sau đó, anh định đi đón em thì mới nhớ ra Trang ở với em gái mà con bé đấy đang đi thực tập xa nhà. Sợ đồng nghiệp có chuyện gì không ổn nên anh mới nhắn tin nói dối em. Anh xin lỗi…

Giờ đây, có lẽ em đang rất hạnh phúc phải không Lam? Anh thấy điều đó qua những tấm hình em gửi. Lỗi là do anh, nên anh phải chịu. Xin lỗi em!

21 tuổi rồi, hãy luôn sống hạnh phúc em nhé! Anh mong rằng người ta sẽ luôn bên em, để anh vơi bớt đi cảm giác tội lỗi đối với em. Tạm biệt, gấu nhỏ của anh!...”

Không khóc, nhưng nước mắt tôi cứ chảy dài. Giờ làm thế nào để tôi lại có anh như ngày xưa? Có lẽ, anh sẽ không chấp nhận một đứa con gái không còn trinh trắng như tôi. Tôi phải làm thế nào đây vì tôi còn yêu anh rất rất nhiều?

Tin cùng chuyên mục