Ứa nước mắt trước sự ngây thơ của con gái Đại tá Trần Quang Khải

  • 20/06/2016 13:45
  • 1 bình luận
  • Trịnh Nguyễn - C. Đức
  • In bài
AMTĐ - Sáng 20-6, lễ truy điệu Đại tá Trần Quang Khải được tổ chức ở nhà tang lễ bệnh viện quân y 4 (đóng tại TP Vinh, Nghệ An) đã thu hút hàng trăm người dân đến tham dự. Trong lễ tang, hình ảnh những người dân không quen biết nghẹn ngào rơi nước mắt tiếc thương cho sự ra đi của phi công Khải. Suốt buổi lễ, hình ảnh của cháu Trần Khánh Vân (3 tuổi) con gái của phi công Khải khiến nhiều người không cầm được nước mắt.
Ánh mắt ngây thơ của cô bé khiến nhiều người đến tham dự lễ viếng không cầm được nước mắt

Ánh mắt ngây thơ của cô bé khiến nhiều người đến tham dự lễ viếng không cầm được nước mắt

3 tuổi, Khánh Vân dường như chưa cảm nhận được nỗi đau mất đi người bố thân yêu của mình. Trong lúc gia đình làm lễ, cô bé với khuôn mặt bầu bĩnh, xinh xắn giương đôi mắt ngơ ngác nhìn xung quanh. Hình ảnh cháu bé ngây thơ khiến nhiều người vào tham gia lễ viếng bật khóc.

Thời khắc quan tài của Đại tá Trần Quang Khải được di chuyển ra xe để đưa về quê ở Bắc Giang. Lúc này, bé Khánh Vân được người thân bế ra trước. Bé vẫn hồn nhiên chỉ vào những cánh hoa được các chú mang ra, cài lên linh cữu bố. Chiếc mũ tang quá rộng so với đầu bé, thỉnh thoảng cứ chuội ra, các cô, các chú đồng đội bố đội lại cho bé.

Không khí ngột ngạt, nóng bức khiến bé mệt hơn, cứ đứng yên cho các chú buộc lại khăn tang cho mình. Người thân bế Khánh Vân luôn miệng dỗ dành "con ngoan, con ngoan, mình đi về với bố Khải nhé..."

Bé Khánh Vân được người thân bế ra khi chiếc xe chở linh cữu Đại tá Khải chuẩn bị chuyển bánh

Bé Khánh Vân được người thân bế ra khi chiếc xe chở linh cữu Đại tá Khải chuẩn bị chuyển bánh

Sự ngây thơ của cô bé Khánh Vân khiến nhiều người đau xót. Trên mạng lan truyền bài thơ của tác giả Vũ Phương Trang (Nam Cao, Kiến Xương, Thái Bình), sinh viên năm nhất Đại học Sư phạm Hà Nội. Bài thơ thay lời cô con gái bé bỏng của Đại tá Trần Quang Khải hỏi bố về những điều cô bé đang thắc mắc.

Bố Khải ơi... con hỏi bố chuyện này:

Sao bố cứ nằm im mãi thế?

Xong chuyến bay lần nào bố cũng kể

Sao hôm nay bố chẳng nói câu gì?

Bố Khải ơi... Bố mở mắt ra đi...

Bố đã ngủ mấy ngày rồi đó!

Bố kể rằng kỉ cương quân đội khó...

Ăn ngủ, nghỉ ngơi, phải đúng giờ mà?

Bố Khải ơi... Nhà mình có ít người

Bố bảo con sẽ có thêm em bé...

Bố con mình sẽ cùng thương yêu mẹ

Và cả em con.... em sắp chào đời!

Bố bảo rằng mẹ đã quá thiệt thòi

Bố con mình phải chở che cho mẹ

Vợ bộ đội, mẹ can trường mạnh mẽ

Gánh vác việc nhà mẹ chẳng được nghỉ ngơi

Bố Khải ơi... Qua nay rất nhiều người

Đến nhà chơi... Sao lạ lùng đến thế?

Toàn hỏi bố thôi... con tự hào khoe, kể

Bố của con tung cánh sắt giữ trời...

Họ nhìn con... ôm ấp... rồi cười

Xong lại khóc... Nói thương con bé bỏng

Con chẳng hiểu sao họ nói: chờ, trông, ngóng?

Bố bay bao lần... Họ có đến thế đâu?

Bố Khải ơi... vải chưa hái hết đâu

Ông bảo rằng, chờ bố về thu hoạch

Bắc Giang mình vải ngọt thơm chín mọng

Ông chẳng thu... nhất quyết đợi bố về

Bố Khải ơi... bố công tác xa quê

Nhiều chuyện quá chừng... chắc rằng bố muốn kể

Ông với mẹ và con chỉ mong có thế

Bố về, ăn cơm, kể chuyện bầu trời...

Bố Khải ơi... mọi người đến đủ rồi

Hay nhà mình hôm nay mở tiệc?

Chắc bố khoe con, chăm ngoan, đoàn kết

Nên các cô, các chú đến chúc mừng

Nhưng bố ơi con thấy lạ quá chừng

"Hoa họ tặng"... sao to đùng thế nhỉ?

Rồi mắt ai cũng đỏ ngoè, đẫm lệ,

Con thưa, bố Khải ngủ rồi, con gọi mẹ tiếp thay!

Bố Khải ơi... trời nóng có lạnh đâu

Sao bố cứ đắp chăn, trùm kín mặt?

Bố kéo xuống đi, rồi nằm nghiêng cho dễ thở

Con dễ ôm hôn, dễ ngắm bố cười

Bố Khải ơi... hôm nay chủ nhật rồi

Bố có biết hôm này ngày của bố?

Bố hứa, con ngoan, bố về cho đi phố

Con ngoan mà... bố dậy cõng con đi

Bố Khải ơi... Sao bố chẳng nói gì?

Con đã nói ngàn lời: "Con Yêu Bố!"

Bố không nghe thấy, hay giận con gì vậy?

Sao bố lặng im... Sao bố chẳng nói gì???

Vũ Phương Trang 19-6-2016 (ngày của cha-thay lời em gái nhỏ)

Sự ra đi của Đại tá phi công Trần Quang Khải đã để lại sự đau thương, mất mát cho người thân, người vợ trẻ và cô con gái nhỏ. Anh hi sinh vì sự nghiệp bảo vệ tổ quốc, những ánh mắt, những giọt nước mắt nghẹn ngào tiễn đưa anh về cõi vĩnh hằng của rất nhiều người dân.

Trong vòng tay của các cô chú đồng đội của bố, Khánh Vân được bao bọc và chở che. Chúng tôi tin rằng, bằng sự tương thân và giúp đỡ này trong tương lai Khánh Vân sẽ mạnh mẽ và kiên cường như bố của cô bé.

Tin cùng chuyên mục