Những thầy cô thay đổi số phận nhiều thế hệ học sinh dân tộc thiểu số

  • 18/11/2020 16:04
  • 0 bình luận
  • Duy Anh
  • In bài

ANTD.VN - Trong số hơn 50.000 nhà giáo đang hàng ngày cống hiến cho ngành giáo dục, những người thầy vùng cao, dân tộc thiểu số hoàn toàn thuyết phục mọi người bởi sự đóng góp thầm lặng đã và đang thay đổi rất nhiều số phận học sinh vùng khó khăn nhất cả nước.

Tri ân những nhà giáo trong dịp kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, đại diện 63 thầy cô giáo đến từ 24 dân tộc thiểu số, trong đó những thầy cô thuộc nhóm dân tộc thiểu số rất ít người, đã khiến mọi người cảm phục bởi sự kiên trì, tâm huyết của họ trong suốt nhiều năm công tác ở những vùng khó khăn để giúp hàng nghìn, hàng vạn em nhỏ ở những vùng khó khăn nhất của đất nước được dạy dỗ được yêu thương và có cơ hội thay đổi số phận của mình cũng như bản làng mình.

Trong số 63 nhà giáo dân tộc thiểu số được tôn vinh lần này, người nhiều tuổi nhất đã công tác hơn 33 năm, cô giáo trẻ nhất sinh năm 1996, đã có hơn 3 năm công tác.

Thay vì hàng ngày được đến những ngôi trường khang trang, đầy đủ điều kiện cơ sở vật chất, các thầy cô nơi vùng cao mỗi ngày di dạy đều phải vượt qua những cung đường dài vài chục cây số gập gềnh hiểm trở, một bên là vách cao, một bên là vực sâu.

Đó là các thầy cô ở lại với những phòng học tranh tre nứa lá, trời mưa thì dột, trời rét thì lạnh thấu xương, nhường những chỗ tốt nhất cho học trò của mình để các em có thể yên tâm an toàn học tập.

Những thầy cô thay đổi số phận nhiều thế hệ học sinh dân tộc thiểu số ảnh 1
Thầy A Phiên, giáo viên cụm Đắk Ka, Trường PTDT bán trú Tiểu học – THCS Tu Mơ Rông (huyện Tu Mơ Rông, Kon Tum) cùng các thầy cô trích một khoản tiền hàng tháng để nấu ăn cho học sinh của mình.

Bên cạnh việc giảng dạy, các thầy cô còn kiêm luôn những công việc của người cha, người mẹ.

Cô Hồ Thị Thùy Vân và thầy A Phiên cùng đồng nghiệp góp tiền nấu cơm trưa để kéo trò đến lớp. Thầy A Phiên, giáo viên cụm Đắk Ka, Trường PTDT bán trú Tiểu học – THCS Tu Mơ Rông (huyện Tu Mơ Rông, Kon Tum) cho biết: "Việc nấu ăn mặc dù mệt, nhưng không nấu thì học sinh không đi học.

Điều đó khiến mình phải cố gắng, nấu cơm cho các cháu ăn, giữ học sinh lại trường, không bỏ học. Chúng tôi góp mỗi tháng 100 nghìn đồng, chỉ vừa đủ. Hoàn cảnh của các em quá khổ, tôi sẵn lòng đóng góp vì các em".

Cô Hồ Thị Thùy Vân – Hiệu trưởng Trường Tiểu học Đắk Hà, huyện Tu Mơ Rông, tỉnh Kon Tum cho hay: "Rất khó khăn trong việc vận động học sinh tới trường khi chưa có “Bữa cơm tình thương”. Khi các thầy cô cùng góp tiền để nấu cơm trưa cho học sinh ăn tại trường, tỉ lệ chuyên cần tăng lên đáng kể, kết quả học tập của học sinh cũng tốt hơn rất nhiều".

Cô giáo Vàng Ha De, dân tộc La Hủ, giáo viên Trường Mầm non Bum Tở (huyện Mường Tè, Lai Châu) chia sẻ, nhận thức của người dân ở địa phương, điều kiện kinh tế và tinh thần còn nhiều hạn chế nên người dân chưa thật sự quan tâm đến công tác chăm sóc và giáo dục trẻ.

“Những năm trước, dường như ngày nào chúng tôi cũng phải xuống bản để gọi học sinh chứ các em không bao giờ tự đến học. Như tôi là người bản địa nên biết tiếng dân tộc và hiểu được phong tục, tập quán nên dễ dàng trong việc tuyên truyền nhưng với các giáo viên ở dưới xuôi lên thì thực sự rất vất vả.

Bản thân tôi cũng đã rất nhiều lần phải lên nương để thuyết phục. Nhiều phụ huynh đáp rằng các cháu còn nhỏ nên không cần phải học, ở nhà thì không có gì ăn nên phải đi theo bố mẹ để làm nương. Do đó, việc vận động rất vất vả”- cô Vàng Ha De cho biết.

Thầy Thạch Bình Thanh, giáo viên Trường Tiểu học Thạch Thía, xã Loan Mỹ, Tam Bình, Vĩnh Long kể về công việc hàng ngày như đi từng nhà vận động học sinh đến trường, làm sao lo cho các cháu được ăn trưa tại lớp hay nhiều điểm trường còn chưa có điện, không có sóng điện thoại, nhà vệ sinh, nước sạch…

Khó khăn, vất vả trong là thế nhưng “5 điều ước” được các thầy cô nhắc đến lại chỉ nói đến quyền lợi của học sinh. Đó là các trường, điểm trường chưa có điện sẽ có điện, dù là điện lưới hay điện mặt trời; Được phủ sóng điện thoại để tạo điều kiện cho các thầy cô sử dụng, cập nhật bài giảng, kiến thức giảng dạy mới; Hỗ trợ học sinh ở các điểm trường xa có bữa ăn trưa; Có đủ sách vở đồ dùng dạy học, nhất là bằng tiếng dân tộc; Xây dựng nhà vệ sinh hợp vệ sinh.

Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phùng Xuân Nhạ chia sẻ: Mỗi câu chuyện về cống hiến âm thầm của các thầy cô giáo là hạnh phúc bình dị khác nhau. Hạnh phúc đó có vất vả, gian truân, nhưng tựu trung lại đều được đền đáp bằng niềm vui đến trường, sự trưởng thành của học trò.

Bộ trưởng gửi lời cảm ơn sâu sắc tới các thầy cô giáo đã và đang công tác trong ngành Giáo dục bởi những cống hiến không mệt mỏi trong suốt thời gian qua. Đồng thời mong rằng, dù còn nhiều gian khó, song các thầy cô tiếp tục nỗ lực, cố gắng để hoàn thành tốt nhiệm vụ “trồng người” cao cả mà Đảng, Nhà nước và nhân dân giao cho.

Tin cùng chuyên mục