Vai diễn cuối cùng

  • 25/04/2014 07:03
  • 0 bình luận
  • Lan Tử
  • In bài
ANTĐ - Một diễn viên già về hưu độc thân quyết định chia tay thành phố phồn hoa về sống với gia đình người em trai ở một ngôi làng vắng vẻ ở vùng núi để hưởng sự thanh thản tuổi già. Mỗi buổi chiều, ông thường đi dạo một mình nơi đồng cỏ xanh trải dài ngoài thung lũng và chiều nào ông cũng thấy một cậu bé ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng trước khi rẽ khuất vào những vách đá.

Cậu bé ngồi trên một phiến đá phẳng nhô ra gần đường ray và hồi hộp đợi. Và khi đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa tàu đông đúc hành khách ầm ầm lướt qua thung lũng thì cậu bé đứng vụt dậy, háo hức đưa tay vẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại mình. Nhưng hành khách trên các chuyến tàu đều mệt mỏi, chẳng ai để ý vẫy lại cậu bé không quen biết. Tàu đi qua, cậu bé lại lủi thủi ra về, mặt buồn thiu và thất vọng nhưng rồi hôm sau vẫn đúng giờ ấy, cậu bé lại ra đón đoàn tàu và vẫy với bộ mặt hớn hở, tươi vui và mong có người vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của cậu bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: “Không gì đau lòng bằng việc thấy một đứa trẻ thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin vào cuộc sống”.

Hôm sau, người diễn viên già giở chiếc vali hoá trang ra, ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mặc một chiếc áo veston cũ, xách vali rồi chống gậy đi. Ông đi xe ngựa xuôi về ga dưới, mua một vé và lên tàu. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ: “Đây là vai diễn cuối cùng của mình, như mọi lần, vẫn là một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách đi tàu”.

Tàu đi qua thung lũng có cánh đồng cỏ xanh rì, ông nhìn thấy cậu bé đứng trên mỏm đá đang giơ tay vẫy. Người diễn viên già nhoài người ra, cười thật tươi và đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy cậu bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi cho đến khi con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai diễn cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho một tâm hồn trẻ thơ vui sướng, đáp lại tấm lòng và quan trọng nhất là giúp cậu bé không mất lòng tin ở cuộc đời.

(Theo Moralstories)

Tin cùng chuyên mục