Phía sau vụ án giết người, chống người thi hành công vụ tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội: Cuộc đời người lính chia làm hai nửa

  • 08/09/2020 19:30
  • 8 bình luận
  • Nhị Hà
  • In bài
ANTD.VN -  Tội ác dã man của những kẻ giết người đã khiến tuổi thanh xuân của Thiếu úy Dương Đức Hoàng Quân - Chiến sỹ Trung đoàn CSCĐ Thủ đô dang dở với biết bao ước mơ, hoài bão chưa kịp thực hiện; khi anh phải ra đi vào lúc quãng đời đẹp nhất mới vừa chớm bước vào. 

Nơi Quân lớn lên là ngôi nhà nhỏ trên con đường Hoàng Hoa Thám. Giữa mùa Vu lan, cô Bích - mẹ của Quân ngồi cạnh tôi thẫn thờ. Mẹ Bích cúi xuống mở chiếc tủ gỗ nhỏ đầu giường, lấy ra 1 cuốn sổ. Nét chữ thanh thoát, gọn gàng ở trang đầu tiên: "Nhật ký của Hoàng Quân".

Phía sau vụ án giết người, chống người thi hành công vụ tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội: Cuộc đời người lính chia làm hai nửa ảnh 1

Mẹ Bích đã không còn nước mắt trong giờ phút tiễn đưa người con hiếu thảo của mình về nơi rất xa

Cuốn nhật ký chỉ còn vài trang giấy trắng, phần chính ngập tràn những dòng chữ về mẹ Bích. "Thời này rồi mà nó vẫn thích viết nhật ký. Từ khi vào Công an, nó xa mẹ nhiều nhưng mỗi lần về nhà là đều như đứa trẻ. Thích ăn cơm mẹ nấu. Uống nước chanh mẹ pha. Đưa mẹ đi chợ..." - Nước mắt lần theo nếp nhăn, thấm vào tóc, ướt vai áo mẹ.

Tôi lật giở từng trang nhật ký, thời điểm Quân đi học trường T08 ở Sóc Sơn. Khóa đầu trực Tết, chỉ được về nghỉ một ngày cuối tuần rồi lên trường. Quân viết: "Tết năm nay muốn ở cùng với mẹ/ Ấy vậy mà con lại phải đi/ Vì mùa Xuân Tổ quốc trường kỳ/ Mẹ đừng buồn, đợi con mẹ nhé/ Hoa vẫn trắng xinh, vạn điều mới mẻ/ Chờ con về, kể mẹ của con nghe".

Bố Quân mất khi anh mới 4 tuổi, mẹ Bích tần tảo sớm hôm nuôi hai chị em. Từ nhỏ Quân đã thương mẹ, chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì. "Thằng bé nhạy cảm, biết khi nào mẹ mệt, mẹ buồn đều an ủi, vỗ về. Ngày vào Công an, Quân ôm lấy mẹ, biết mẹ tự hào về mình, nó vui lắm", mẹ Bích kể.

Phía sau vụ án giết người, chống người thi hành công vụ tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội: Cuộc đời người lính chia làm hai nửa ảnh 2

Chọn Nghề Công an, liệt sỹ Dương Đức Hoàng Quân có lẽ đã xác định rõ: cuộc đời người lính chia làm hai nửa

Trang nhật ký với những lời tâm sự đầy tình cảm của người lính xa nhà thật giản dị: "Mẹ à, hôm nay con tập luyện khá mệt, nhưng anh em đều cố gắng, mẹ đừng lo, ở đây chúng con cũng được cấp trên quan tâm, anh em đoàn kết; Mẹ ở nhà chắc buồn hơn, cuối tuần con sẽ xin các chú để về thăm mẹ".

Người phụ nữ bao năm bươn chải nuôi con, ôm quyển sổ vào lòng, nâng niu cất vào tủ như báu vật. Đó là cả khoảng trời thanh xuân ngắn ngủi của người con trai hiếu thảo.

Trong khuôn viên ngôi nhà cấp 4, tôi nhìn thấy 2 chiếc lồng chim trước hiên nhà. Quân mua chúng khi nhận tháng lương đầu tiên. Mẹ Bích bảo vẫn nhớ như in vẻ mặt hớn hở của con. "Từ giờ mẹ có bạn rồi ạ, có gì mẹ cứ tâm sự với chúng, rồi chúng sẽ hót vui mẹ nghe"...

Thời điểm Quân ôm các đồng đội của mình dưới hố sâu, lửa bén dần vào da thịt, giữa bao nhiêu đau đớn, có lẽ người đầu tiên anh nghĩ đến là Mẹ. Vì nhiệm vụ, vì bình yên cuộc sống, Quân đã vĩnh viễn nợ mẹ một nàng dâu, đứa cháu để bế bồng.

Và tôi tin chắc, cái ác sẽ phải trả giá đắt, trước luật pháp nghiêm minh và hơn cả, đó là nỗi dằn vặt suốt quãng đời còn lại của những kẻ thiếu lương tri...

Con lại lỡ mùa xuân này với mẹ

Ngõ bé quạnh hiu không đợi bóng con về

Gió thổi xạc xào lòng mẹ chắc tái tê

Đất nước giục con đi sục sôi bên ngực trái

Con thương mẹ và bao người ở lại

Nhưng hạnh phúc con mang là chiến đấu, hy sinh

Từng góc phố, mái nhà, cành hoa yên ả thanh bình

Cho con được chết như là con vẫn sống

Bầu trời trước sân hôm nay cao và rộng

Mẹ đón con về đi ở đây nóng lắm mẹ ơi

Chúng lỡ thiêu đốt con bằng xăng lửa mất rồi

Trái tim quyện hòa cùng thịt da xương máu

Con nợ nàng dâu và lời xin lỗi

Cả đứa cháu bế bồng tội mẹ quá mẹ ơi

Bao năm ròng mẹ chẳng chút thảnh thơi

Con thất hứa là ngàn lần thất hứa

Cuộc đời người lính chia làm hai nửa

Hai mươi tám xuân xanh chưa lo cho mẹ nổi một lần

Vì bình yên con phải gác lại tình thân

Con bất hiếu là vạn lần bất hiếu

Kể từ đây ai người lo liệu

Con và bố dưới này thương mẹ thắt tim

Lính chiến chúng con chưa bao giờ sợ hãi trước bom mìn

Chỉ không chịu nổi nước mắt mẹ lăn dài trên má

Con gửi lại màu xanh của lá

Ước một lần chạm vào mái tóc pha sương

Ôi đời mẹ của con vất vả trăm đường

Cúi xin Tổ quốc này giúp tôi che chở mẹ!

Tin cùng chuyên mục