Trường Sa - nơi hội tụ yêu thương (2):

Xúc động rơi nước mắt và nụ cười hạnh phúc ngày đoàn tụ giữa đảo xa

  • 15/12/2011 08:41
  • 0 bình luận
  • Nguyên Bình
  • In bài
ANTĐ - Sau ba ngày, hai đêm cưỡi sóng, con tàu HQ-936 cập đảo Nam Yết, một đơn vị Anh hùng trên biển đảo quê hương.

Lúc này thủy triều xuống, bãi san hô nổi lên, việc đưa thân nhân vào đảo sẽ khó khăn. Tất cả những người lính hải quân trên tàu và trên đảo Nam Yết hiểu rõ những nguy hiểm khi cơ động ca nô từ đảo ra tàu đón thân nhân. Nhưng, khi nhìn những người thân đứng ngoài mạn tàu cứ hướng mắt về phía đảo, mong ngóng được gặp chồng, gặp con, Đại tá Nguyễn Văn Thắng, Chính ủy Lữ đoàn 146-đoàn Trường Sa anh hùng, kiêm Chủ tịch MTTQVN huyện Trường Sa, trưởng đoàn công tác đứng ngồi không yên.

Ông hội ý nhanh với Đại tá Đoàn Văn Huấn, Phó giám đốc Công ty TNHH-MTV Dịch vụ-Du lịch biển đảo Hải Thành (Bộ tư lệnh Hải quân), phó trưởng đoàn công tác và sau khi xin ý kiến cấp trên. Chỉ huy đoàn công tác quyết định: “Lệnh cho chỉ huy đảo Nam Yết sử dụng ca nô của đảo với trang bị đầy đủ áo phao cơ động ra tàu đón những người vợ từ đất liền ra thăm chồng trên đảo vào đảo trước!”

Đại tá Thắng bộc  bạch: “Tớ là lính Trường Sa 27 năm rồi. Cũng chừng ấy thời gian xa vợ, xa con ở vùng quê Kinh Môn, tỉnh Hải Dương. Ngay cả khi đã là Chính ủy Lữ đoàn 146, mà hai năm nay tớ cũng chỉ về thăm vợ con được một tháng thôi. Nên tớ hiểu giá trị hạnh phúc của những phút giây vợ được gần chồng, chồng được yêu thương săn sóc vợ. Nó quý lắm, không tiền bạc nào mua được!”.

Vị Đại tá đã  thấu hiểu nỗi lòng những người lính hải quân đang ngóng mong đón vợ trên đảo Nam Yết, và cảm thông nỗi lòng những người vợ trẻ đang đứng dưới mạn tàu kia, mòn mỏi hướng ánh nhìn bỏng cháy như dõi tìm khuôn mặt chồng hiển hiện lên từ phía cầu cảng và chờ đón vòng tay yêu thương. Và ông đã đưa ra mệnh lệnh: Tổ chức đưa những người vợ thăm chồng lên đảo ngay trong đêm. Còn các mẹ, các cha xin nán lại trên tàu, sáng sớm mai sẽ vào đảo thăm con.

Xúc động rơi nước mắt và nụ cười hạnh phúc ngày đoàn tụ giữa đảo xa ảnh 1 

 Trung úy Bùi Văn Biên cười rạng rỡ khi đón vợ lên thăm xã đảo Song Tử Tây

Lấy chồng là bộ đội hải quân, lại công tác ở huyện đảo Trường Sa nên thời gian được ở bên chồng chỉ tính bằng tháng, bằng tuần, thậm chí có năm chỉ được mấy ngày; còn thời gian xa chồng lại tính bằng năm, chị Hồ Thị Ngân, quê xã Quỳnh Tân, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, là giáo viên Trường THPT Quỳnh Lưu 1, rất háo hức ra đảo Sinh Tồn Đông thăm chồng-Thượng úy Nguyễn Tri Thức. Chị Ngân nhẩm tính: Vợ chồng mình lấy nhau 8 năm rồi, anh ấy cứ đi đảo biền biệt, 8 năm mới ở bên nhau được vỏn vẹn 180 ngày. Nên những ngày tháng vợ chồng được gần nhau là yêu thương, chiều chuộng nhau hết mực. Giữa năm ngoái, khi anh Thức đang công tác ở đảo Trường Sa, chị Ngân cũng đã ra đảo thăm chồng. Lần ấy anh chị ở bên nhau được 6 ngày, rồi chị lại cùng đoàn trở về đất liền.

Đợt này ra thăm chồng ở đảo Sinh Tồn Đông, theo lịch trình chị chỉ ở bên chồng được 3 ngày 3 đêm. Vậy nhưng chị Ngân ước ao nhiều lắm, chị bảo: Cậu con trai đầu Nguyễn Duy Hoàng của anh chị năm nay cũng đã 6 tuổi rồi. Chị mơ ước, ra thăm chồng lần này, vợ chồng có cơ hội gần nhau để chị sinh thêm em bé nữa. Vẫn biết lấy chồng là lính đảo, chị em phải sinh nở, rồi nuôi dạy con một mình là vất vả, nhọc nhằn, nhưng chị vẫn ước ao và coi đó là hạnh phúc. Lúc vợ chồng gặp nhau trên cầu cảng vào đảo Sinh Tồn Đông, chị Ngân vui, hạnh phúc khôn tả. Vậy mà lúc ở trên tàu, chị hùng hồn tuyên bố rằng: “Tình yêu của chị dành cho chồng chỉ ba mươi phần trăm, còn bảy mươi phần trăm chị dành cho biển đảo của Tổ quốc!”. Ấy thế mà, khi nghe vợ nhắc lại tuyên bố trên, anh Thức lại cười rạng rỡ! Và tôi biết, trong con người đậm mùi mặn mòi của biển kia có lẽ tình yêu biển đảo cũng lớn vô bờ.

Cũng như chị Ngân, lần này ra đảo Sơn Ca thăm chồng là Thiếu tá Đỗ Huy Toan, chị Nguyễn Thị Nhượng, quê xã Xuân Lộc, huyện Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ mong mỏi những ngày hạnh phúc bên chồng chị sẽ có cơ hội mang thai em bé thứ hai. Chị bảo, nếu được như điều anh chị ao ước, thì vợ chồng chị sẽ đặt tên cho con là Sơn Ca để nhắc nhớ về những ngày hạnh phúc trên đảo. Vợ chồng chị Nhượng, anh Toan lấy nhau từ năm 2002, anh chị đã có một con gái 8 tuổi, đang học lớp 2.

 Xúc động rơi nước mắt và nụ cười hạnh phúc ngày đoàn tụ giữa đảo xa ảnh 2

 Quà của đảo Sinh Tồn Đông gửi tặng đất liền là cây bàng vuông

Khi biết mẹ đi đảo thăm bố, con gái Đỗ Mai Hương cứ nằng nặc đòi đi theo, chị Nhượng phải dỗ dành mãi con gái mới nghe. Không được ra đảo cùng mẹ thăm bố, Hương viết thư dặn bố gửi nhiều vỏ ốc biển và san hô về để con gái kết thành hoa biển và mỗi lần nhớ bố sẽ mang tranh hoa biển ra ngắm cho vơi đi nỗi nhớ(!). Như hết thảy những nguời vợ có chồng công tác nơi hải đảo tiền tiêu, chị Nhượng phải thay chồng lo toan việc nhà, nào là chăm con nhỏ, phụng dưỡng bố mẹ chồng đã ngoài 70 tuổi. Chị tâm sự: “Vắng chồng, người phụ nữ vừa làm thiên chức của mình, vừa làm thay những công việc của đàn ông”. Có lẽ do vất vả nên trông chị Nhượng già hơn cái tuổi ngòai ba mươi.

Dịp tháng 7 năm ngoái chị Đồng Thị Nga, quê thị trấn Phú Thái, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương đã ra huyện đảo Trường Sa thăm chồng. Lần ấy, chị Nga say sóng người mệt lã, nhưng cứ nghĩ đến những phút giây hạnh phúc được ở bên chồng là chị lại hết sợ say sóng. Và trên con tàu HQ-936 hành quân ra đảo Nam Yết anh hùng đợt này, chị Nga là một trong số ít những phụ nữ hạnh phúc khi lần thứ hai ra đảo thăm người mình yêu thương. Là giáo viên văn trường THCS, lại có “tâm hồn thơ”, nên trong những ngày đêm con tàu vượt sóng gió ra đảo, chị Nga đã làm thơ dành để tặng chồng-Thiếu tá Đoàn Văn Sình. Chị thổ lộ, trong thơ chị mượn hình ảnh của sóng, mượn lời của gió để trách hờn anh về những tháng ngày chị đằng đẵng nhớ thương, mòn mỏi đợi chờ. Thế nhưng, càng hờn dỗi bao nhiêu, chị Nga lại yêu thương chồng chừng ấy. Chị thương chồng, và đồng đội của anh nơi hải đảo xa xôi còn nhiều vất vả, gian lao, chịu biết bao thiếu thốn, nhưng luôn kiên cường vượt lên, vững chắc tay súng bảo vệ toàn vẹn chủ quyền biển đảo.

Dẫu biết trước hành trình từ cảng Lữ đoàn 125 ra tới xã đảo Song Tử Tây sẽ mất ba ngày và hai đêm. Vậy mà cô công nhân trẻ Bùi Thị Thoa cứ đếm từng giờ tàu chạy. Trong lòng Thoa mong ngóng tàu chạy nhanh hơn, để Thoa được gặp chồng Hoàng Minh Dương sớm hơn lịch trình chừng nào quý chừng ấy. Thoa và Minh cưới nhau tháng mười năm ngoái. Cưới xong, vợ chồng chỉ chăm chút nhau được đúng 15 ngày, rồi Minh khoác ba lô hành quân về với xã đảo Song Tử Tây, nên cô gái trẻ Bùi Thị Thoa nóng lòng gặp chồng cũng là điều dễ hiểu. Và 3 ngày ở lại với chồng trên đảo, có lẽ không đủ để vợ chồng Thoa bù đắp cho nhau những tháng ngày xa cách.

Không có chồng đỡ đần việc nhà và cùng chăm sóc hai cậu con trai “cậu lớn 10 tuổi, cậu nhỏ 7 tuổi”, có những lúc chị Nguyễn Thị Lệ Hà, phường Cam Lộc, thị xã Cam Ranh, tỉnh Khánh Hoà cảm thấy mệt mỏi, đến mức tưởng chừng khó có thể vượt qua, nhất là khi các con đau ốm. Nhưng những lúc ấy, nghĩ đến chồng đang ngày đêm vất vả, gian nao nơi đầu sóng ngọn gió, chị Hà lại gắng sức vượt lên, chăm sóc các con chăm ngoan học giỏi và lo vẹn toàn công việc gia đình để chồng yên tâm thực hiện tốt nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo.

Xúc động rơi nước mắt và nụ cười hạnh phúc ngày đoàn tụ giữa đảo xa ảnh 3 

 Phó chủ tịch UBND xã đảo Song Tử Tây âu yếm đón vợ bên cầu cảng

Là người phụ nữ còn khá trẻ, xinh xắn, nên mọi người trên tàu bông đùa, đặt cho Nguyễn Thị Loan quê xã Ninh Xuân, huyện Ninh Hoà, tỉnh Khánh Hoà là “Hoa khậu quý bà của tàu HQ-936”. Thế nhưng Hoa hậu qúy bà này lại có cách tính những ngày tháng xa chồng thật chi ly. Chồng chị-anh Hồ Bảo Ân, hiện là Chủ tịch MTTQVN xã đảo Sinh Tồn. Anh ra đảo công tác đã được 3 năm. Và trong ba năm ấy, những lần anh về đất liền thăm chị, cộng với 3 ngày tới đây chị ra thăm anh trên đảo, thì tổng cộng vợ chồng chị gần nhau được “1 tháng, 2 tuần và 2 ngày, 4 giờ!”.

Tháng 7 năm ngoái, cô giáo Hồ Thị Ngân, Trường THPT Quỳnh Lưu, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An đã ra đảo Trường Sa thăm chồng-Thượng úy Nguyễn Duy Trúc. Đận ấy, cũng là lần đầu tiên cô giáo Ngân đi biển đảo, gặp sóng to, cô say sóng mệt nhoài, chẳng ăn uống được gì mà cứ ói khan. Những lúc say, cô nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ dám đi biển nữa. Nhưng khi lên đảo, ở bên chồng được 6 ngày. Phút giây bên chồng nghĩ lại, cô giáo Ngân thấy điều mình nghĩ trên tàu là không đúng-sóng dữ và say sóng có đáng kể gì đâu(!). Và giờ Ngân chỉ mong có cơ hội là ra thăm chồng.

Và lần này, Ngân lại có mặt trên tàu HQ-936, hành quân vượt sóng tới đảo Sinh Tồn Đông thăm người chồng mà cô hết mực yêu thương. Thật may, những ngày tàu đi từ đất liền ra tới đảo Sinh Tồn Đông, thời tiết thuận lợi, sóng yên, biển lặng, Ngân không bị say sóng nên cứ tíu tít chuyện trò cùng những chị em khác. Trong lời tâm sự của mình, cô giáo Ngân bộc bạch: “Được Quân chủng Hải quân tạo điều kiện ra đảo thăm chồng như thế này, mình thấy đã hạnh phúc hơn rất nhiều những người mẹ, người vợ khác đang hằng mong ước mà chưa được đặt chân lên vùng đất nằm ở vị trí tiền tiêu của Tổ quốc!”.
(Còn nữa)

Tin cùng chuyên mục