NSƯT Tạ Minh tâm: Thất bại chỉ là sự bổ sung kinh nghiệm

  • 22/12/2012 07:45
  • 0 bình luận
  • Gia Minh (Thực hiện)
ANTĐ - Nếu như trước đây người ta chỉ biết đến Tạ Minh Tâm qua những bản tình ca nổi tiếng, thì gần đây khán giả biết anh qua vai trò MC và cả diễn viên điện ảnh. Hiện nay, ngoài vị trí Trưởng khoa Thanh nhạc Nhạc viện TP.HCM, anh còn giữ vai trò Giám đốc của một Trung tâm Thanh nhạc.
NSƯT Tạ Minh tâm: Thất bại chỉ là sự bổ sung kinh nghiệm ảnh 1

- PV: Từ một nghệ sỹ bước sang làm Giám đốc một trung tâm thanh nhạc, phải chăng đó là “bước nhảy” của anh?

- NSƯT Tạ Minh Tâm: Điều tôi làm có gì mới mẻ đâu vì trước đó đã có nhiều người làm. Cũng ở tuổi 50 rồi, nên việc này tôi coi như là điều tự nhiên của một người đã từng trải qua chặng đường dài trong nghề nghiệp, có những kinh nghiệm trong cuộc sống, trong chuyên môn. Tất nhiên, việc này cũng mang chút tính chất kinh doanh nhưng nó xuất phát từ tâm niệm, hoài bão của tôi: muốn đóng góp chuyên môn cho thế hệ trẻ là chính.

- Qua trải nghiệm của mình, anh thấy quản lý bản thân và quản lý người khác cái nào khó hơn?

- Tôi thấy quản lý bản thân khó hơn. Vì cùng một lúc tôi có nhiều thứ để quan tâm, nên sắp xếp quản lý công việc và các sở thích của mình là việc khó (cười). Quản lý người khác dễ hơn vì họ phải tuân theo những điều đã ký kết trong hợp đồng, còn mình hợp đồng với chính bản thân mình thì mình dễ đơn phương “xé” bỏ nó bất cứ lúc nào vì một quyền lợi, tình cảm lớn hơn hay một công việc hấp dẫn hơn, một sở thích lớn hơn. 

- Anh có nghĩ làm thầy là cho, làm kinh doanh là trao đổi?

- Có, “cho” và “được”. Cho kiến thức, cho kinh nghiệm, đồng thời qua công việc đó mình cũng thu được nhiều kinh nghiệm, những điều độc đáo từ học viên. Người ta nói dạy là học mà. Mình dạy họ điều mình biết, nhưng họ cũng biết nhiều điều mà mình chưa biết. Kinh doanh là sự trao đổi những giá trị của mình và người khác, thậm chí là sự đánh đổi, tức là phải hy sinh. Giá trị ở đây không chỉ là tiền mà cả chuyên môn, kinh nghiệm và uy tín nữa.

- Nếu người đến học không gọi anh là thầy, anh có chạnh lòng?

- Điều đó với tôi không quan trọng! Vấn đề chính là mình có dạy được không và người ta có học được hay không. Đó mới thực chất là quan hệ thầy trò, còn danh xưng không quan trọng. 

- Vậy có khi nào anh từng băn khoăn rằng không biết mình lựa chọn đúng hay sai không?

- Cho đến giờ không có băn khoăn gì, vì tôi đã tham gia nhiều lĩnh vực và thành quả mà tôi đã đạt được giúp tôi tự tin khi tham gia vào những lĩnh vực mới. Xuất phát từ tâm lý làm một việc mới là để tự rèn luyện, thử thách bản thân và khi ở trong một tư thế vững vàng về sự nghiệp rồi thì bước vào một lĩnh vực mới nó thong dong lắm. Nó không mang tính được mất, sống chết như người mới bắt đầu sự nghiệp. Với tôi, nếu thành công thì tuyệt vời, còn thất bại chỉ là sự bổ sung vào kinh nghiệm chứ không có gì ghê gớm lắm. Mặc dù, nếu thất bại thì tôi cũng phải trả giá cho uy tín của mình nhưng tôi chấp nhận điều đó.

- Anh có tin vào quan hệ nhân quả? Điều đó ảnh hưởng gì đến suy nghĩ và các quyết định của anh trong công việc và cuộc sống?

- Nhân quả là biện chứng mà, nhân quả ngay trong kiếp này chứ không phải đợi tới kiếp sau. Anh làm điều tệ hại thì sau đó anh lãnh đủ thôi. Mỗi khi quyết định làm chuyện gì phải xem hiệu quả đem đến, nếu cái tốt nhiều hơn cái xấu mới làm. Đừng làm bậy!

- Đã khi nào anh gặp cảnh bần cùng?  

- Có chứ. Có những giai đoạn mình không thấy lối ra, cảm thấy tuyệt vọng. Nhưng may là nó qua nhanh và nhờ yêu nghề nên mình đã không chuyển hướng. Thời bao cấp, âm nhạc chỉ là để phục vụ chứ không phải để kiếm tiền. Khi tôi học năm cuối, tôi có vợ có con thì rơi vào sự kiệt quệ vì nghề ca sỹ lúc ấy đâu kiếm được tiền. Tôi phải mượn tiền mở quán cà phê, rồi làm hướng dẫn viên du lịch để kiếm sống và nuôi gia đình. Hồi đó, ai rơi vào cảnh kinh tế gia đình kiệt quệ họ thường bỏ nghề.

- Anh quý nhất điều gì trong cuộc đời này?

- Tôi quý nhất là tình bạn và tình yêu. Vì hai cái đó sẽ đem đến sự an tâm, quan hệ xã hội rộng, cơ hội để làm việc. Khi mình có được sự tin yêu của mọi người thì mọi thứ sẽ mở ra trước mắt mình. Và mọi thứ vẫn ở phía trước, chưa nói được gì.

Tin cùng chuyên mục