Người con gái suốt 40 năm đi tìm mộ người yêu

  • 30/04/2012 07:57
  • 4 bình luận
  • Nguyễn Văn Hải
  • In bài
ANTĐ - Ngày hành quân khi bước lên xe anh chỉ kịp nói: “Em ở nhà chờ anh trở về”, chị chỉ trả lời: “Anh cứ an tâm lên đường, em ở nhà dù 5 năm, 10 năm, 20 năm hay cả cuộc đời em vẫn chờ anh trở về”. 

Vậy mà lời hẹn thề của mối tình đầu đó đã trở thành "điềm báo" khi người hành quân đã không còn trở về để lại một người phụ nữ ôm trọn mối tình đầu. Gần 40 năm sau đó chị đã đi hàng vạn Km để tìm mộ người yêu. Tấm lòng của chị khiến trời xanh cũng phải cảm động!

Lời hẹn thề của mối tình đầu

Người phụ nữ đang nói đó là cô thanh niên xung phong (TNXP) Phùng Thị Huệ (SN 1950) ở thôn Hội Tiến, xã Xuân Hội, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh.

Năm 1968 chị Phùng Thị Huệ vừa tròn 16 tuổi đã tình nguyện viết đơn xin gia nhập Đoàn thanh niên xung phong 557, C18N5, vượt suối trèo đèo theo dãy Trường Sơn vào chiến trường ở phía nam Bình Trị Thiên chiến đấu.

Suốt 4 năm tham gia chiến đấu cô thanh niên xung phong nhận được sự quan tâm, giúp đỡ chia sẻ của chiến sỹ Đặng Xuân Thọ - cùng đơn vị. Lần đầu tiên bắt gặp ánh mắt trìu mến của anh từ đó hai trái tim cùng hòa nhịp, yêu thương lúc nào không hay biết, với lời thề sắt son, hẹn ước ngày trở về xây dựng hạnh phúc khi đất nước hoàn toàn được giải phóng.

Người con gái suốt 40 năm đi tìm mộ người yêu ảnh 1
Bàn thờ và di ảnh anh Thọ được chị Huệ lập tại nhà để thờ tự anh

4 năm tham gia chiến đấu ở chiến trường chị Huệ bị thương và xuất ngũ trở về quê tham gia công tác sản xuất, hoạt động đoàn đội. Còn anh đi học trường trung học Hàng Hải – Hải Phòng. Hơn một năm sau mẹ và em trai anh Thọ bị trúng bom và mất ở quê nhà, anh Thọ lại nghỉ học tiếp tục lên đường vào chiến trường B chiến đấu.

Rồi ngày hành quân anh bước lên xe anh chỉ kịp nói: “Em ở nhà chờ anh trở về”, chị chỉ trả lời: “Anh cứ an tâm lên đường, em ở nhà dù 5 năm, 10 năm, 20 năm hay cả cuộc đời em vẫn chờ anh trở về”.

Tình yêu đợi chờ như hoa bất tử

Nhớ lại giấc mơ đau đớn như một điềm báo chính xác về số phận người yêu của mình, chị Huệ kể: “Từ ngày xa anh, đêm nào chị cũng mơ thấy anh, rồi hàng trăm giấc mơ đã trôi qua với bao nỗi niềm thương nhớ, nhưng bỗng vào một đêm trời mưa sấm chớp ầm ầm lúc vừa ngả lưng xuống nằm ngủ chị đã mơ thấy anh bị thương tích bùn đất lấm lem, rồi tiếng sấm vang rền đã đánh thức giấc mơ làm chị giật mình tỉnh dậy. Từ sau giấc mơ đó chị càng thấy bất an và lo về anh. Cho tới một ngày chị nhận được giấy báo tử của em trai mình là Phùng Thanh Bình cùng người yêu”.

Đau đớn hơn khi chị nén nỗi đau trong tim lật tờ giấy báo tử đọc ngày anh hi sinh là (26/01/1973), cũng chính cái ngày của đêm mưa sấm sét chị đã có giấc mơ  điềm báo đau đớn đó. Nén nỗi đau trong cơ thể một người con gái ở cái tuổi cập kê, chị đã tự hứa với lòng mình sẽ giữ trọn lời yêu với anh khi tiễn anh lên đường vào chiến trường làm nhiệm vụ.

Người con gái suốt 40 năm đi tìm mộ người yêu ảnh 2
Ngày ngày chị Huệ vẫn nâng niu những kỷ vật mà anh Thọ để lại

Kể từ đó, năm tháng đi qua tuổi thanh xuân cũng dẩn biến mất, bố mẹ thúc dục đi lấy chồng nhưng chị luôn tìm cách từ chối. Không lấy chồng chị xin bố mẹ cho ra ở riêng bên bờ sông Lam trong căn nhà 2 gian nhỏ để đặt bàn thờ và di ảnh của anh. Chị cũng tự  hứa với lòng mình sẽ quyết tâm đi tìm mộ anh.

Bao nhiêu năm làm lụng, chị tích cóp tiền của định xây nhà thờ cho anh, nhưng năm 1989, một cơn lũ khủng khiếp đã tràn qua vùng quê chị, cuốn trôi hết toàn bộ tài sản. Không nản chí, chị vẫn ngày ngày đi bán cá kiếm tiền, dựng một túp lều bé nhỏ ven dòng sông Lam để có chỗ đặt bàn thờ cho người yêu.

Dù chưa một lần được làm vợ làm mẹ nhưng chị tự coi mình là con dâu của gia đình anh. Hàng năm, cứ đến ngày anh hy sinh và ngày 27/7, chị đều làm giỗ cho anh cẩn thận. Những lúc nhớ anh, chị vẫn giở sổ viết những dòng nhật ký đẫm nước mắt.

“Đã mấy chục năm trôi qua cứ đến ngày giỗ của anh, ngày thương binh liệt sỹ điều mong mỏi nhất là cầu mong vong hồn của anh hiện về báo là anh đang nằm ở nơi nào để đi tìm đưa anh về, nhưng tất cả đều không được anh mách bảo”, chi Huệ tâm sự lại nỗi lòng chờ đợi người yêu về báo mộng trong mấy chục năm qua.

Và sau khi đất nước được thống nhất đến năm 1976, chị bắt đầu tự mình mò mẫm đi tìm mộ anh. Cầm trên tay tờ giấy báo tử số 215 do Đại tá Hồ Bá Phúc ký ngày 1/6/1974, ghi vỏn vẹn mấy dòng, báo ân liệt sĩ Đặng Xuân Thọ hy sinh ngày 26/1/1973, tại mặt trận phía Nam, thi hài mai táng gần khu vực riêng của đơn vị gần mặt trận.

37 năm đi tìm hài cốt người yêu

Suốt gần 40 năm qua chị sống chắt chiu từng đồng lương ít ỏi để tìm hài cốt người yêu. Cũng chừng ấy năm, chị đã hàng chục lần tự mình mò mẫm đi tìm mộ anh. Chị đi khắp Quảng Trị, Khe Sanh, Đồng Nai, Tây Nguyên rồi Tây Ninh, khắp các nghĩa trang Trường Sơn, Việt Lào, Đường 9 và bìa rừng Trường Sơn, nhưng vẫn chưa tìm thấy hài cốt anh Thọ.

“Bây giờ nếu kể về những nghĩa trang, địa điểm điểm để tìm hài cốt của anh thì không thể nhớ nổi. Chỉ biết rằng từ các tỉnh Hà Nam, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh… vào Quảng Trị - Tây Nguyên, Nam Bộ… đều đã đặt chân đến để tìm mộ của anh. Đã nhiều lần người thân khuyển bảo “thôi người chết đã rồi, không biết rõ nơi hi sinh thì có đi hết cả đời người cũng không tìm hết được số nghĩa trang liệt sỹ trên đất nước”. Nhưng tôi vẫn không nản lòng mà tiếp tục đi”.

Người con gái suốt 40 năm đi tìm mộ người yêu ảnh 3
Chân dung chị Phùng Thị Huệ

Chị Huệ cũng kể, khổ nhất là những lúc một mình làm liều băng vào rừng lội suối để đi đến những nghĩa trang, những bãi chiến trường năm xưa ở chốn rừng thiêng nước độc Tây Nguyên để tìm tung tích hài cốt người yêu. Không ít lần chị đi một mình vào đến rừng sâu thì trời tối và đã không kịp quay trở ra nên đành đánh liều ngủ lại trong rừng hoang vắng. Lại có lần đi đường xa vừa hết tiền vừa hết cả lương khô nước uống dự trữ trong ba lô nên chị kiệt sức và may mắn được người dân cứu giúp. Vất vả gian nan thì không kể nổi nhưng tất cả không hề làm nhụt được ý chí và nghị lực để thực hiện lời thề của chị.

Nhìn lại cái khoảng thời gian đằng đẵng mấy chục năm trời chị Huệ đi tìm mộ người yêu người ta đã nhẩm tính chị Huệ đã phải đi hết hết hàng chục van Km khắp mọi miền trong người nước, một con số mà chỉ cần nói tới cũng đã hiểu được tình cảm của người phụ nữ này dành cho người yêu mình đến mức nào.

Chưa tìm thấy hài cốt người yêu trong lòng chị lo lắng không yên, mỗi năm chị bắt xe vào tận Quảng Trị, nơi anh đã hi sinh mong tìm được hài cốt người chiến sỹ quả cảm. Cứ có thời gian rảnh rỗi là chị lại chăm chú đọc báo, xem tivi, nghe đài, đến mục Nhắn tìm đồng đội là chị lại mở sổ ghi chép, lòng sắt son một niềm tin sẽ có ngày chị tìm được mộ người yêu.

Rồi bao công sức mồ hôi của chị Huệ cũng đến lúc được đền đáp khi đến ngày 22.8.2010 tâm nguyện của chị mới trở thành sự thật. Chị cùng 3 người em của liệt sỹ Thọ vào đến xã Hậu Mỹ, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang tìm được mộ anh và đưa về an nghỉ tại nghĩa trang xã Xuân Mỹ, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. Đây cũng chính là ngày vui nhất với chị Huệ gần 40 năm qua, chị đã làm được cái thề nguyện khi giữ trọn tình yêu với người đã khuất.

Có lẽ giữa đời thường hiện tại và cả trong quá khứ sẽ rất khó để người đời còn tìm thấy được một tình yêu son sắt thủy chung đến mức bất tử như chị Huệ đã dành trọn đời mình cho người đã khuất. Không ít người đã ví chị Huệ như là bông hoa bất tử về tình chung thủy.

Giờ đây chị Huệ đã bước qua cái tuổi lục tuần, ngôi nhà nhỏ của chị vẫn tựa mình bên dòng sông Lam ngày đêm âm thầm nhịp chảy. Và đây cũng là nơi hơn 1/3 thế kỷ qua luôn có một đóa hoa bất tử, một hòn vọng phu mang tên Phùng Thị Huệ.

Tin cùng chuyên mục