Hành trình vượt khó của chàng trai 2 lần đoạt HCV Toán quốc tế

  • 07/12/2015 16:15
  • 0 bình luận
  • Phú Khánh (ghi)
  • In bài
ANTĐ - Tại Đại hội thi đua yêu nước toàn quốc lần thứ IX, các đại biểu đã được nghe các câu chuyện của các tấm gương điển hình. Trong đó, câu chuyện về hành trình vượt khó, theo đuổi ước mơ của em Nguyễn Thế Hoàn, người 2 lần đạt HCV toán Quốc tế (Sinh viên năm thứ nhất, ĐH Khoa học tự nhiên, ĐH Quốc gia Hà Nội) khiến không ít người cảm động.
Nguyễn Thế Hoàn- Sinh viên ĐH Khoa học tự nhiên, ĐH Quốc Gia Hà Nội phát biểu tham luận tại Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc chiều 7-12

Nguyễn Thế Hoàn- Sinh viên ĐH Khoa học tự nhiên, ĐH Quốc Gia Hà Nội phát biểu tham luận tại Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc chiều 7-12

Nguyễn Thế Hoàn- Sinh viên ĐH Khoa học tự nhiên, ĐH Quốc Gia Hà Nội phát biểu tham luận tại Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc chiều 7-12 "Em cảm thấy thật vinh dự và tự hào khi được tham gia trao đổi và chia sẻ những câu chuyện của mình trong sự kiện long trọng ngày hôm nay.

Kính thưa các vị đại biểu, trước hết cho phép em có một vài lời giới thiệu về bản thân mình. Em là Nguyễn Thế Hoàn, là cựu học sinh chuyên Toán trường THPT chuyên Khoa học tự nhiên.

Sinh ra và lớn lên từ quê lúa Thái Bình, nơi mà từ xưa đến nay, những con người nơi đây vẫn luôn tự hào vì mang trong mình truyền thống của tinh thần học tập. Trong một gia đình có 2 anh em trai, em là anh cả. Ngay từ bé, em đã cảm nhận được sự vất cả của bố mẹ. Bố em ngày đó còn làm công việc chuyển và bốc dỡ hàng hóa cho một doanh nghiệp nhỏ. Em vẫn nhớ như in hình ảnh bố mỗi buổi chiều muộn trở về nhà với những chiếc bánh mì nhỏ giá chỉ vài trăm đồng cho chúng em. Cảm giác của một đứa bé chưa biết suy nghĩ nhiều khi nhận được món quà giản dị đó vẫn in đậm mãi trong em.

Thời gian dần trôi, em dần trưởng thành, lớn lên. Đã hình thành những suy nghĩ sâu sắc hơn về cuộc sống. Em dần nhận ra, chiếc bánh mì đó không phải bố em mua sau mỗi buổi chiều đi làm về. Mà đó là một phần bữa trưa của bố, bố không ăn hết mà mang về làm quà cho em. Công việc nặng nhọc, mà bữa trưa vẻn vẹn với những chiếc bánh mì bố cũng không ăn hết, còn cố gắng giữ lại cho em. Đứa bé ham quà đã vô tình bỏ qua những điều đó.

Em không biết làm gì hơn để giúp đỡ bố mẹ, ngoài chuyện học hành. Đó là điều duy nhất em có thể làm, không chỉ cho bố mẹ, cho quê hương mà còn cho chính bản thân em. Em đã quyết tâm chuyển trường rất nhiều lần, để tìm cho mình một môi trường thích hợp nhất.

Cuối năm cấp hai, em quyết tâm đăng kí dự thi vào khối chuyên Toán của trường THPT chuyên Khoa học tự nhiên. Động lực của em, ngày đó rất đơn giản. Đó là một bài báo có nhắc lại về thành công của giáo sư Ngô Bảo Châu- một người con của gia đình truyền thống chuyên Toán tổng hợp - sau là ngôi trường em đã theo học. Đối với một cậu học sinh đam mê toán học trong những năm phổ thông, thì đó như một hình mẫu để chúng em theo đuổi.

Và rồi, cuộc đời em bước sang một ngã rẽ mới khi nhận được giấy báo trúng tuyển lớp Toán 1 của trường. Ước mơ đã thành sự thật, em đã không làm bản thân cũng như bố mẹ phải thất vọng. Em sẽ theo đuổi ước mơ thuở cấp hai của mình.

Nhưng, tài chính luôn luôn là một vấn đề lớn đối với gia đình em. Và việc học tập trên Thủ đô thì dường như là một gánh nặng quá lớn lên đôi vai bố mẹ. Họ đã phải cùng nhau rời quê nhà lên Thủ đô, làm những công việc chân chính nhưng nặng nhọc với đồng lương ít ỏi, để cho em có những tháng ngày theo đuổi đam mê. Có lẽ, đối với em, họ là những người quan trọng nhất cuộc đời, những người đã không chỉ sinh ra em, mà còn tạo cho em những động lực tuyệt vời nhất.

Trên con đường chông gai của ba năm cấp ba vất vả, em cũng đã gặt hái được những thành công -  mà em gọi đó là những điều ngoài sức tưởng tượng. Đó là những giải Học sinh giỏi Quốc gia, rồi những tấm Huy chương vàng tại những kì thi Olimpic Toán quốc tế. Đó là những điều em chỉ mới dám tưởng tượng đến trong những giấc mơ, mà chưa từng nghĩ nó sẽ thành sự thật như vậy. Nhưng rồi em nhận ra, sự thành công đó, không phải đến từ cá nhân em. Mà đó là sự thành công của một tập thể, một tập thể những người đã luôn luôn ở bên em trong những lúc khó khăn để động viên, chia sẻ và tiếp thêm động lực - đặc biệt là bố mẹ, những người thân yêu nhất của em.

Và giờ đây, sau khi đã trở về từ những thành công đó, em lại nuôi cho mình những ước mơ lớn hơn. Con đường phía trước sẽ gian nan hơn rất nhiều, em hiểu rất rõ điều đó. Mọi thứ sẽ thay đổi, nhưng sẽ có những thứ không bao giờ thay đổi, đó là những giọt nước mắt, những sự động viên và tình yêu thương mà bố mẹ dành cho em. Và em, với tư cách của một người con có hiếu, sẽ biến những giọt nước mắt, những giọt mồ hôi vất vả đó, thành những tấm huy chương khác trong tương lai".

Tin cùng chuyên mục