Trong cuộc không chiến vừa xảy ra giữa tiêm kích MiG-21 Bison Ấn Độ và JF-17 của Pakistan thì phần thắng đã thuộc về chiếc Thunder, dẫn đến nhận định cho rằng đã tới lúc New Delhi cần mạnh dạn loại biên huyền thoại này.
Nhưng bên cạnh đó xuất hiện luồng ý kiến khác cho rằng duy trì phi đội MiG-21 Bison vẫn là điều cần thiết thì Không quân Pakistan còn đang vận hành chiến đấu cơ F-7PG với số lượng lớn.
Mặc dù có ý kiến cho rằng MiG-21 Bison của Ấn Độ có tính năng kỹ chiến thuật cao cấp hơn F-7PG, tuy nhiên thực tế nếu xảy ra tình huống giao chiến thì có lẽ cửa thắng của nó là khá thấp.
Phiên bản J-7G (sửa đổi từ MiG-21) và biến thể xuất khẩu F-7PG cho Pakistan thuộc thế hệ nâng cấp cuối cùng của dòng chiến đấu cơ huyền thoại do Trung Quốc sản xuất, được đánh giá có năng lực chiến đấu không thua kém gì tiêm kích thế hệ 4.
Thay đổi dễ nhận thấy nhất trên những chiếc F-7PG được Trung Quốc sản xuất gần đây so với nguyên bản J-7/MiG-21 của Liên Xô là phần mũi và sống lưng thuôn nhỏ tương tự MiG-21 F-13.
Đi kèm với đó là cặp cánh delta kép diện tích lớn hơn 8%, giúp F-7PG có khả năng thao diễn vượt trội, khắc phục phần lớn nhược điểm trong không chiến quần vòng của MiG-21 cũ.
Máy bay được trang bị hệ thống điện tử hàng không tiên tiến, trong đó trung tâm là radar quét mảng pha điện tử thụ động Grifo-PG do Italy sản xuất, nó phát hiện được mục tiêu từ cự ly 57 km, bám bắt từ khoảng cách 37 km.
Trong trường hợp điều kiện tài chính của khách hàng không mấy dư dả thì họ có thể yêu cầu lắp radar SY-80 do chính Trung Quốc sản xuất, tầm phát hiện/theo dõi mục tiêu trong khoảng 30/26 km.
Ngoài ra còn có tùy chọn trang bị radar KLJ-6E Falcon (tương tự EL/M-2001 của Israel) được bổ sung năng lực đối đất nhằm biến chiếc F-7PG thực sự trở thành tiêm kích đa năng.
Vũ khí của F-7PG bao gồm 2 pháo hàng không 30 mm với cơ số 120 viên đạn, nó bắn được các loại tên lửa không đối không dẫn đường hồng ngoại ngoài tầm nhìn như PL-8/9.
Đặt cạnh MiG-21 Bison thì F-7PG mạnh hơn trong không chiến quần vòng cự ly ngắn nhờ ưu điểm của khung thân mới, kết hợp với kính ngắm trên mũ phi công giúp tên lửa tầm nhiệt kiểu PL-8/9 dễ dàng khóa mục tiêu.
Điểm yếu của F-7PG vẫn nằm ở khả năng không chiến ngoài tầm nhìn, khó hoạt động một cách độc lập do máy bay xuất khẩu cho Pakistan chỉ được lắp radar SY-80 chứ không phải Grifo-PG hay KLJ-6E Falcon.
Mặc dù vậy trong không chiến ngoài tầm nhìn cũng chẳng phải là điểm mạnh của MiG-21 Bison, radar Kopyo-21 của nó có tầm hoạt động và bám bắt cũng chẳng xa hơn SY-80 là bao.
Quan trọng hơn, MiG-21 Bison hay F-7PG vẫn nằm trong đội hình tác chiến do tiêm kích cao cấp hơn chỉ huy, hình thức sử dụng của nó chủ yếu vẫn là không chiến tầm gần cự ly ngắn.
Nếu xảy ra tình huống quần vòng cự ly gần như trận chiếc giữa MiG-21 Bison với JF-17 thì phần thắng có lẽ vẫn thuộc về F-7PG do nó có độ cơ động trong không gian hẹp tốt hơn.
Trước thực tế trên, thiết nghĩ Không quân Ấn Độ nên cấp tốc triển khai gói thầu MMRCA mà họ đã trì hoãn suốt nhiều năm qua để sớm cho MiG-21 Bison được "nhận sổ hưu".
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16

[ẢNH] MiG-21 Bison Ấn Độ khó có cửa thắng MiG-21 "nhái" Trung Quốc bán cho Pakistan?

  • 04/03/2019 07:24
  • 0 bình luận
  • Bạch Dương
ANTD.VN - Bên cạnh tiêm kích JF-17 Thunder, trong biên chế Không quân Pakistan còn rất nhiều chiến đấu cơ F-7PG, đây chính là phiên bản xuất khẩu của J-7G do Trung Quốc chế tạo.

VIDEO

TIN ẢNH

INFOGRAPHIC