Vào đầu những năm 90, không quân Trung Quốc lép vế so với các cường quốc. Sự phát triển của chương trình tiêm kích nội địa J-10 "giậm chân tại chỗ" vì không nhận được sự trợ giúp công nghệ từ bên ngoài.
May mắn lại mỉm cười với Bắc Kinh khi Liên Xô tan rã, Nga lâm vào cảnh khó khăn phải bán công nghệ và vũ khí bằng mọi cách để có tiền tái thiết kinh tế.
Sau khi được Nga giới thiệu tiêm kích Su-27, Trung Quốc bị mê hoặc và tìm mọi cách để sở hữu loại chiến đấu cơ này.
Trung Quốc đã ký kết hợp đồng đầu tiên mua 26 chiếc Su-27SK vào năm 1991 và trở thành khách hàng nước ngoài đầu tiên của loại tiêm kích này.
Lô hàng thứ 2 bao gồm 22 chiếc được ký kết vào năm 1993, lô hàng thứ 3 bao gồm 28 chiếc được ký kết vào năm 1996.
Tổng cộng Trung Quốc có 76 chiếc Su-27SK nhập khẩu trực tiếp từ Nga. Sau đó nhà máy được lắp đặt tại Trung Quốc để sản xuất Su-27SK với định danh J-11. Tuy nhiên ngay sau khi khoảng 100 chiếc được sản xuất thì Bắc Kinh tuyên bố dừng hợp đồng.
Lý do mà phía Trung Quốc đưa ra là Nga không chuyển giao công nghệ sản xuất động cơ, hệ thống điện tử cho phía họ.
Thêm nữa là hệ thống điều khiển hỏa lực do Nga sản xuất không phù hợp với loại tên lửa mà Trung Quốc chế tạo nên Bắc Kinh bắt buộc phải nhập khẩu tên lửa từ Nga để trang bị cho J-11...
Giới chuyên gia cho rằng, sở dĩ Trung Quốc đơn phương hủy bỏ hợp đồng vì đã sao chép được loại tiêm kích này trong nước với giá thành rẻ hơn nhiều, ngoài ra Bắc Kinh dần tiến tới xuất khẩu loại máy bay này để trực tiếp cạnh tranh với dòng Su27/30 của Nga.
Vũ khí Trung Quốc thường được quảng bá với tính năng đỉnh cao trong khi giá chỉ bằng một nửa thậm chí 1/3 tiêm kích mà chính nó sao chép.
Ngay cả việc Nga ngừng cung cấp một vài thiết bị điện tử quan trọng để hoàn thiện chiến đấu cơ cũng đã không làm khó được Trung Quốc.
Ngay lập tức Bắc Kinh tiếp tục lắp ráp J-11 một mình mà không cần tới nguồn cung linh kiện, vật liệu từ Nga.
Mọi thiết bị được sử dụng để lắp ráp thành chiếc J-11 đều là hàng nội địa do Trung Quốc sản xuất, kể cả động cơ.
J-11 là loại chiến đấu cơ hai động cơ, một chỗ ngồi dựa trên thiết kế của Su-27. Giống với phiên bản gốc của Liên Xô, tiêm kích J-11 cũng là loại chiến đấu cơ chiếm ưu thế trên không.
NATO gọi loại chiến đấu cơ này là Flanker B+. Khi mới ra đời ở Liên Xô, Su-27 là một đối thủ khá đáng gờm với các chiến đấu cơ Mỹ và châu Âu cùng thời. Ví dụ như F-16 và F/A-18 của Không quân Mỹ và Không quân Hải quân Mỹ được cho là có thể dễ dàng bị Su-27 bắn hạ trong giao tranh trên không.
Tới thời điểm hiện tại, đã có tổng cộng 253 chiến đấu cơ J-11 được Trung Quốc sản xuất và quá trình sản xuất mới vẫn tiếp tục được diễn ra. Nhà máy lắp ráp J-11 được đặt ở Thẩm Dương, phía bắc Trung Quốc.
Toàn bộ các phiên bản của J-11 do Trung Quốc sản xuất tới thời điểm này bao gồm J-11A, J-11B, J-11BS, J-11D, J-15 và J-16 đều được Quân đội Trung Quốc sử dụng và không có bất cứ phiên bản nào được sử dụng để xuất khẩu.
100 chiếc J-11 đầu tiên được Trung Quốc cùng Nga lắp ráp sử dụng động cơ Lyulka Saturn AL-31. Tuy nhiên với những chiếc tiếp theo bao gồm phiên bản J-11B và J-16 đều sử dụng động cơ WS-10A (Qua Phiến 10A) turbo do Trung Quốc tự sản xuất.
Hiệu năng của phiên bản J-11 do Trung Quốc tự sản xuất được coi là tiệm cận với hiệu năng của Su-27 của Liên Xô.
Hiệu năng tương đương này có được là do kiểu dáng được thiết kế giống y hệt gần như không thể phân biệt bằng mắt thường và cả các trang thiết bị điện tử cũng được trang bị y nguyên phiên bản gốc.
Cụ thể, phiên bản J-11 nội địa của Trung Quốc đều được trang bị radar NIIP Tikhomirov N001V, pháo 30mm tự động loại GSh-30-1 và hệ thống tên lửa Vympel NPO - tất cả đều có do Nga sản xuất và được Trung Quốc nhập khẩu.
Đầu tiên là chiến đấu cơ J-11A, về cơ bản thì đây là phiên bản giống với J-11 tuy nhiên có cải tiến nhỏ ở trang bị với hệ thống điều khiển bay thế hệ mới do Trung Quốc tự thiết kế.
J-11B là phiên bản nội địa hoàn toàn của J-11 với radar, hệ thống bay và vũ khí đều được nội địa hoá. Một vài nguồn tin cho biết tỷ lệ nội địa hoá của J-11B có thể lên tới 90%.
J-11BS là phiên bản hai chỗ ngồi của J-11B, vừa có khả năng chiến đấu vừa có thêm khả năng huấn luyện - rất giống với Su-27UB của Nga. Phiên bản J-11BS đầu tiên của Trung Quốc bị lộ diện vào năm 2007.
J-11D là phiên bản cải tiến sâu của J-11B với hệ thống radar quét mảng chủ động được thêm vào và động cơ WS-10 được cải tiến.
Một vài nâng cấp khác của J-11D bao gồm khoang lái được thiết kế lại, sử dụng nhiều vật liệu hấp thụ radar khiến nó khó bị phát hiện hơn, có thêm hai giá treo vũ khí, tương thích được với thiết bị áp chế và chống áp chế điện tử đời mới cũng như tiết kiện nhiên liệu hơn khi bay, mở rộng bán kính chiến đấu.
J-15 là phiên bản được phát triển từ J-11 với khả năng gập cánh và cáp hãm đà, được chuyên sử dụng trên tàu sân bay. J-15 giống với J-11B khi nó được trang bị toàn bộ radar, động cơ và vũ khí nội địa do Trung Quốc sản xuất.
Do là phiên bản được thiết kế để sử dụng trên tàu sân bay nên về tổng thể J-15 nhẹ hơn J-11B khiến nó bay được nhanh hơn (tối đa 2940 km/h) và lấy độ cao cũng nhanh hơn các phiên bản trước đó.
J-16 là phiên bản mới nhất của J-11. Đây là phiên bản chiến đấu cơ đa năng hai ghế ngồi, được xây dựng dựa trên phiên bản Su-30MKK của Nga (cũng được phát triển từ Su-27). J-16 được trang bị với thiết bị điện tử nội địa hoàn toàn, bắt đầu được sản xuất từ năm 2012.


1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29

[ẢNH] Tiêm kích J-11 và "cú lật đau xót" Trung Quốc dành cho Nga trong thương vụ Su-27

  • 13/03/2019 06:03
  • 0 bình luận
  • Việt Hùng
ANTD.VN - Trung Quốc đã đơn phương phá bỏ hợp đồng cung cấp chiến đấu cơ Su-27 với Nga sau khi đã học được cách chế tạo loại chiến đấu cơ này và sản xuất trái phép chúng với số lượng lớn. Đây là bài học đắt giá cho Nga tới tận ngày nay.

VIDEO

TIN ẢNH

INFOGRAPHIC