Vụ thảm án, bắt cóc trẻ em: Nỗi đau dai dẳng

  • 02/12/2011 16:09
  • 0 bình luận
  • In bài
ANTĐ - Vàng My Ly và Vàng Mý Lềnh, hai cháu bị bắt cóc trong vụ giết người bắt cóc 5 đứa trẻ làm chấn  động dư luận năm 2007 ở Hà Giang đang có cuộc sống bình yên ở Trung tâm Bảo trợ tỉnh Hà Giang.

Trong số 5 đứa trẻ được giải thoát trở về, thì chỉ còn anh em nhà họ Vàng vẫn ở lại trung tâm, còn các cháu khác đã được nhận làm con nuôi. Khi được hỏi vì sao không đi làm con nuôi, Vàng Mý Lềnh sợ hãi: Cháu sợ bị bắt cóc lần nữa.

Cháu sợ bị bắt cóc lần nữa

Câu chuyện đã xảy ra cách đây 4 năm. Và có lẽ, mỗi khi nhắc lại, nhiều người vẫn chưa hết bàng hoàng. 12 giờ đêm ngày 27 tháng 2 năm 2007, người dân thôn Nà Coóng, xã Bạch Đích, huyện Yên Minh bị đánh thức bởi những tiếng kêu gào thảm thiết của một đứa bé trong đêm tối mịt mùng. Rất lâu sau đó, người hàng xóm gần nhất mới đến được tới nơi. Và trước mắt họ là một vụ thảm sát kinh hoàng.

Lúc đó Lềnh mới 4 tuổi, còn Ly cũng chỉ hơn 6 tháng tuổi, và Vàng Mý Tính, 6 tuổi đến giờ vẫn bặt vô âm tín, đều bị bắt cóc sang bên kia biên giới. Chúng đã sát hại cả bố mẹ của ba đứa bé này trong đêm kinh hoàng đó. Ký ức non nớt của anh em họ Vàng không còn nhớ gì về những chuyện đã qua. Nhưng những người dân ở đây thì nhớ. Lềnh nay đã học lớp 2 ở Trường Tiểu học Nguyễn Huệ, thị xã Hà Giang. Trông Lềnh gầy guộc, bé nhỏ, cứ ôm cậu em vào lòng. Lâu lắm rồi, không có ai đến thăm chúng. Ngày Lềnh và Ly được công an Trung Quốc tìm và trao trả về Việt Nam sau vụ giết người bắt cóc làm chấn động dư luận từ năm 2007 lúc đó, chúng còn quá bé. Hai đứa cứ ngơ ngác, không hình dung được nỗi đau mà chúng đang phải gánh chịu.

Còn giờ đây, chúng đã quen với cuộc sống không có gia đình, quen gọi các cô chú ở trung tâm bảo trợ này là cha và mẹ. Lềnh 8 tuổi, người bé như cái kẹo nhưng khá thông minh và nhanh nhẹn. Cậu có vẻ học giỏi, chữ viết khá đẹp, và nắn nót. Nhưng đôi mắt thì buồn thẳm. Và có vẻ như ngại giao tiếp. “Lâu rồi không có ai đến thăm anh em cháu, ngày tết, chỉ có chú đến thăm thôi. Bà nội cháu già rồi, lâu lắm không có tin gì về bà cả”. “Cháu có thích được nhận làm con nuôi không?”. “Cháu cũng thích, nhưng bà không cho”. “Vì sao bà không cho?”. “Vì bà sợ hai anh em cháu bị bắt cóc lần nữa”. “Cháu có nhớ gì về lần bị bắt cóc đó không?”. Lềnh lắc đầu, ôm Vàng Mý Ly thật chặt, giọng lí nhí: “Cháu sợ...”. Vòng tay của một cậu bé 8 tuổi, vốn đang cần được chở che, còn quá non nớt, chưa đủ mạnh để che chở cho em, làm chúng tôi cay cay sống mũi.

Vụ thảm án, bắt cóc trẻ em: Nỗi đau dai dẳng ảnh 1

Hai anh em Lềnh và Ly được ở chung trong căn phòng nhỏ tại tầng 2 khu Trung tâm Bảo trợ của tỉnh Hà Giang. Bé Ly năm nay 4 tuổi, đang theo học mẫu giáo ở gần đó. Hai anh em đều được hưởng theo chế độ chung như những đứa trẻ mồ côi ở đây. Mỗi tháng 500 ngàn đồng, cả ăn uống, học hành. Nhưng khi được hỏi, cháu có muốn về nhà không, thì Ly lí nhí: “Cháu nhớ bố mẹ, cháu muốn được về nhà”. Dù ngôi nhà của nó nằm heo hút trên một quả đồi, dù có thể quanh năm, nó sẽ chẳng được nếm mùi của phố xá, thành thị, nhưng nó vẫn thèm được về nơi mà nó sinh ra. Dù ở đó, cuộc sống của nó sẽ không được đủ đầy như ở đây.

“Cháu còn nhớ nhà cháu ở đâu không?”. Lềnh lắc đầu, “xa lắm, cháu không nhớ nữa, chỉ nhớ là một bản gì đó, xa lắm cô ạ. Cháu chỉ được các cô chú ở đây kể lại”. Trông nó rất buồn và ra dáng làm anh dù nó mới chỉ 8 tuổi, cái tuổi còn hồn nhiên và vô tư lự. Các cô trực tiếp chăm nuôi hai anh em bảo: “Lềnh tự giác và rất người lớn. Nó nhường nhịn em, và bảo vệ em nó ghê lắm. Hình như, những ám ảnh mơ hồ đã vô tình làm cho nó sợ hãi. Hồi đầu mới về, cả hai đứa im lặng, ít nói, đêm thường khóc thét lên sợ hãi. Nhưng giờ thì ổn rồi. Có lẽ chúng cũng biết được thân phận của mình”.

Nhiều trẻ mồ côi ở Trung tâm Bảo trợ tỉnh Hà Giang đã được các gia đình nhận nuôi. Nhưng bà nội của Ly và Lềnh nhất quyết giữ hai cháu bé ở lại. Dù biết, khi được nhận làm con nuôi, các cháu sẽ có cuộc sống đầy đủ hơn. Nhưng nỗi sợ hãi khiến bà cương quyết không thay đổi ý định.

Cả hai đứa đều bé nhỏ, gầy guộc. Ly còn phát âm chưa rõ. Nó len lén nhìn những người khách lạ như nhìn về một thế giới xa xôi nào đó. Nó cứ đứng nem nép bên cạnh anh, ôm lấy vai anh trai. Có lẽ nó hiểu, đó là chỗ dựa duy nhất cho nó lúc này. Dù được bao bọc và chia sẻ trong vòng tay của những con người thiện nguyện ở Trung tâm Bảo trợ, thì Lềnh và Ly vẫn mang gương mặt hoang dại của những đứa trẻ bị mất gia đình quá sớm. Nỗi buồn, nỗi cô đơn, hằn lên trong ánh mắt ngơ ngác của những đứa trẻ. Dù chúng còn quá nhỏ để hiểu điều khủng khiếp đã xảy ra với gia đình mình.

Ký ức sợ hãi

Câu chuyện xảy ra từ năm 2007, xã Bạch Đích, Yên Minh, Hà Giang chìm trong tang tóc. Những cái chết, những dòng nước mắt, những ký ức kinh hoàng khắc sâu trên gương mặt những người dân ở đây. Vàng Mý Lềnh và Vàng Mý Ly là con trong một gia đình dân tộc Mông ở Bạch Đích. Anh Say, bố của hai đứa bé làm nghề lái trâu nên thường xuyên có quan hệ với nguời nước ngoài. Gia đình anh sinh sống trên một quả đồi rất lớn có 5 gia đình xung quanh, nhưng khoảng cách giữa các gia đình rất xa. Đêm định mệnh của gia đình xấu số, anh Say thấy có người gõ cửa rất muộn, bèn dậy mở. Rồi anh đi theo đám người, không quay lại. Bà Thào Thị Say, mẹ của anh, là nhân chứng sống của vụ án, giờ đã già yếu, sốt ruột lọ mọ dậy thì bị đánh một gậy vào đầu bất tỉnh nhân sự.

Một đám cướp đột nhập vào nhà nhưng không lấy của cải, tiền bạc. Chúng lẻn lên trên nhà, chỗ ba đứa bé đang ngủ cùng mẹ, giết chết chị Sùng Thị Rúa và cướp ba đứa con trai của anh Say. Sau này, chính cụ thân sinh anh Say kể lại rằng: “Đêm hôm đó, chính con trai tôi mở cửa cho chúng vào nhà. Sau đó, tôi đi ngủ và không để ý cho đến khi bọn chúng dùng gậy đánh vào đầu khiến tôi ngất đi, không biết điều gì đã xảy ra. Trong số các đối tượng đến nhà tôi hôm đó có tên Lềnh (người Trung Quốc), lấy vợ ở thôn Há Già, xã Thắng Mố, huyện Yên Minh (Hà Giang) người này vẫn thường xuyên đi lại với con trai tôi”.

Vụ thảm án, bắt cóc trẻ em: Nỗi đau dai dẳng ảnh 2

Anh Say bị đánh chết nằm còng queo sau một quả đồi, phải mất hơn một ngày, Công an tỉnh Hà Giang mới tìm thấy thi thể.

Đến bây giờ, Vàng Mý Tính, cậu con trai bị bắt cóc của gia đình anh Say vẫn bặt vô âm tín.

Cũng thời điểm đó, ở Yên Minh còn xảy ra một vụ thảm sát khác, ở Sủng Tráng, Yên Minh. Hai đứa trẻ con họ Giàng, Giàng A Pó và Giàng Thị Máy trở thành những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Giờ thì Máy và Pó đã được nhận làm con nuôi. Chúng đã có một cuộc sống khác, và chắc hẳn sẽ bình yên hơn.

Chúng tôi rời Trung tâm Bảo trợ tỉnh Hà Giang khi trời vừa sẩm tối. Hoàng hôn phố núi khi chớm vào đông buồn se sắt. Chúng tôi không quên được đôi mắt buồn hoang dại của hai anh em Vàng Mý Lềnh và Vàng Mý Ly khi chào tạm biệt chúng tôi. Giờ này, linh hồn của bố mẹ hai đứa trẻ đã đi rất xa, kẻ thủ ác đã bị trừng trị. Nhưng nỗi đau, những hậu quả từ một vụ án khủng khiếp vẫn còn dai dẳng trong ký ức của những đứa trẻ vô tội. Không biết rồi mai đây, số phận chúng sẽ đi về đâu?

Rất nhiều trẻ em vùng cao trở thành nạn nhân của những vụ giết người bắt cóc man rợ. Bọn tội phạm chủ yếu là người quen, có quan hệ với người nước ngoài, và hoạt động theo đường dây. Những đứa trẻ bị bắt cóc không có cơ hội trở về, đứa may mắn thì được bán làm con nuôi. Nhưng rất nhiều trẻ em đã trở thành nạn nhân của những đường dây mua bán nội tạng dã man. Số phận và cuộc sống của những đứa trẻ vùng núi vốn hoang dã, mong manh. Chúng rất cần được che chở và bảo vệ của cộng đồng.

Ông Trần Quang Bắc, Giám đốc Trung tâm Bảo trợ Xã hội tỉnh Hà Giang.

Các cháu được trao trả sau vụ án giết người bắt cóc trẻ em bán qua biên giới năm 2007 đều đã được bình yên. Chúng tôi luôn cố gắng để giúp các cháu hòa nhập nhanh vào cuộc sống của cộng đồng. Hai cháu Ly và Lềnh là những đứa trẻ nhận được nhiều ưu ái hơn cả. Nhiều gia đình thương cảm, muốn nhận hai cháu làm con nuôi, nhà bà nội nhất quyết không cho. Trước mắt, hai cháu cứ sống ở đây, nhưng về lâu dài, tôi cũng nghĩ, sẽ có một cách nào đó giúp các cháu có cuộc sống tốt hơn.

Theo Cảnh sát toàn cầu

Tin cùng chuyên mục