Chơi phố

0 Nguyễn Việt Hà

ANTĐ Hà Nội ở cái thời chưa xa lắm, thì cái chuyện đi dạo loăng quăng trên đường, thường được đám dân chơi không kể tuổi gọi là “bát phố”. 

ảnh 1Ảnh: MAI KỲ

Bát phố là thanh thản đi vu vơ, hoặc “đánh bóng vỉa hè”, hoặc ngó nghiêng ngắm người. Tất nhiên, theo ký ức của mấy cao bồi già Hà thành, thì người ở đây chủ yếu là đám chị em. 

Hình như khoảng hai chục năm trở lại đây, cái thói quen lãng mạn này gần như đã mất. Phố phường chật hẹp vét sạch chỗ chơi. Cái câu “Rủ nhau đi khắp Long thành” chỉ còn mơ hồ tồn tại ở làn điệu xẩm chợ Đồng Xuân. Vì thế bây giờ, vào những ngày được nghỉ lễ dài, những thị dân phố cổ bỗng trở nên ngơ ngác. Nếu đã có gia đình thì tụ lại vài ba nhà.

Nếu còn độc thân trẻ trung thì hẹn nhau thành nhóm, leo lên một cái ô tô nào đó, lâng lâng loay hoay bỏ Hà Nội mà đi. Cuộc sống dư dật nên tới bất cứ nơi nào cũng thấy tiện nghi, dù đấy là một bản đang cố giữ hoang sơ Tây Bắc, hay đấy là một làng chài cố mang vẻ chất phác miền Trung. Có điều, hầu hết những chuyến dã ngoại kiểu đó đều nhang nhác giống hệt nhau, nhan nhản gà đồi, cá suối, thịt rừng. Thương nhất là bọn trẻ con, mặt mũi bọn nhóc được sinh ra từ phố, gần như vắng hẳn sự bỡ ngỡ háo hức.

Điều này thật khác với những năm trước đó. Chỉ cần được đi chơi loanh quanh ở Hà Nội thôi, thì không cứ trẻ con mà kể cả người lớn, đã là một nỗi niềm vô bờ hạnh phúc. Vào những ngày thong thả “chủ nhật tươi hồng”, cư dân ở gần Hà Đông hoặc từ những vùng ngoại ô không xa lắm, như Mơ, như Nghi Tàm, thậm chí ngay cả ở Cầu Giấy rạo rực tiến vào Bờ Hồ. Họ đi xe đạp, đi bộ, nhiều nhất là đi tầu điện, phong khí nô nức gấp cả trăm lần đám trung lưu thị dân bây giờ được đi du lịch ở Singapore, ở Thái.

Người đông nhưng phố còn rất rộng, tuyệt không có cái kiểu ngột ngạt của xô bồ. Đi chơi Bờ Hồ là ăn kem Tràng Tiền, là hớn hở ngồi chờ vẽ truyền thần ở cầu Thê Húc, là tung tăng đi dạo ngắm cửa hàng Bách hóa Tổng hợp. Nếu sang hơn nữa là rồng rắn xếp hàng vào xem phim ở rạp Kim Đồng, rạp Tháng Tám trên phố Hàng Bài. Đi chơi như thế mới là đi chơi. Cả nghìn con người cùng chung đồng phục, cùng chung nụ cười, long lanh những giọt mồ hôi sáng bừng trên từng khuôn mặt xanh mét mầu rau.

Tất nhiên, những nam thanh nữ tú đang yêu cũng đi chơi hồ, nhưng là hồ Tây với con đường lãng mạn Thanh Niên. Bọn tình nhân xuất xứ phố cổ nhìn là biết ngay, bởi phần lớn sinh trưởng ở những gia đình tần tảo buôn bán nên đa phần đi xe đạp đẹp, quần áo được chăm chút lộ rõ vẻ độc đáo không đụng hàng. Đối thủ trên tình trường của bọn này là đám mới đi nước ngoài về (chủ yếu từ Đông Âu), là thủy thủ tầu viễn dương, những tay hơi cục mịch bóng bẩy nhưng túi thực lực một cục tiền.

Có lẽ điều này làm cho Hà Nội hồi ấy có khá nhiều thiếu nữ tự tử suýt chết vì tình. Bọn họ lưỡng lự không biết chọn giữa sự hào hoa “dẻo mỏ” của giai phố cổ hay sự thật thà lắm của quê mùa. Nhiều nàng khôn thì đi chơi với cả hai bên, thuật ngữ tình yêu ở hồi ấy nghiêm túc gọi là “tìm hiểu”. Và không hiểu sao, những thiếu nữ thành thạo “tìm hiểu” đều sống dai.

Đi chơi gần ở trung tâm mãi cũng chán, bọn trẻ thỉnh thoảng xin phép người lớn cho đi chơi xa. Vào cắm trại ở công viên Thống Nhất hay núi Nùng thì đã là thật xa. Đêm trước hôm đi, hầu như đứa nào cũng bồn chồn mất ngủ. Với chúng, Hà Nội luôn được mặc định là nơi có đường tầu điện chìm vào đường nhựa, từ bé tới giờ ra khỏi Hà Nội là qua cầu Long Biên, là cuối phố Thụy Khuê cắt vào chợ Bưởi. Đám thanh niên thành thạo đi “phượt” hôm nay, vĩnh viễn không có cảm xúc viễn hành như thế, kể cả chuẩn bị được đi chơi Tây Tạng.

Chơi phố là để thanh thản khám phá chính mình, là để cuộc sống trả lại những giây phút sống đích thực mà sự bon chen đời thường trót lấy mất. Nó bâng khuâng hạnh phúc thầm kín riêng tư. Bởi từ ngàn năm nay, Hà Nội hầu như hiếm hoi nổi tiếng về sự khổ luyện học hành, nó chỉ khét tiếng là đất của tài hoa tài tử. Vậy mà ở một nơi có nhiều người biết cầu kỳ chơi và tinh tế thích chơi đến thế, càng ngày lại càng hiếm chỗ chơi.

Giả dụ hôm nay có một người khách phương xa nồng nàn yêu Thủ đô nào đó, muốn nhờ dắt đi chơi ở một chỗ đầm đìa chất Hà Nội thì ngay cả đám cao bồi già phố cổ cũng lưỡng lự nhíu mày. Thôi thì chật chội cà phê Hàng Hành. Thôi thì nhỏ nhoi mấy quán phở từ Bát Đàn ra Hàng Muối. Chao ôi, Hà Nội mà ít chỗ chơi thì lấy đâu ra mà còn người Hà Nội. Bởi ham chơi luôn là một phẩm chất nổi bật của thị dân Tràng An. 
“Bát phố” đã hết thật rồi.

bình luận(0 bình luận)

Cùng chuyên mục
Top