Người "nghiện" làm việc thiện

0 Thành Giáp
ANTĐ “Lớp học sửa xe máy từ thiện của tôi đã duy trì được 26 năm rồi. Từ đó đến nay, nếu tính học viên được tôi đào tạo thì khoảng gần 300 em. Dù phần lớn các em là học viên tàn tật, hoặc những trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, nhưng tất cả các em đều cố gắng học nghề để bước ra cuộc đời, tự lo cho bản thân vừa giúp ích cho đời, cho gia đình và xã hội. Thời gian qua đi, nhìn thấy các em trưởng thành, tôi vui lắm”. Đó là những chia sẻ của ông Ngô Văn Phúc, người có tấm lòng thơm thảo mà không chỉ dạy nghề từ thiện mà còn mở lớp học mù chữ, đêm đến lái taxi tiết kiệm tiền làm từ thiện. 

ảnh 1Ông Phúc đang tận tình hướng dẫn học trò tàn tật sửa xe

Người “thầy” tận tâm 

Đến đường Phạm Hùng, phường 5, quận 8, TP.HCM, hỏi thăm ông Ngô Văn Phúc (46 tuổi), chủ tiệm sửa xe máy Tân Phúc Mập không ai lại không biết đến. Bởi, từ lâu, ông vốn đã rất nổi tiếng với biệt danh: “Thầy Phúc từ thiện”, “Thầy Phúc sửa xe máy” hay “Thầy Phúc xóa mù chữ”… Nghe người ta nhắc về kể chuyện về ông đã lâu, chúng tôi quyết định một lần được gặp ông để nghe ông kể những câu chuyện tử tế giữa cuộc đời.

“Ban đầu vợ tôi cũng phản đối những việc liên quan đến công tác thiện nguyện của tôi, thế nhưng sau khi tôi phân trần, thanh minh, vợ tôi cũng hiểu và thông cảm cho tôi nhiều và còn tạo điều kiện giúp đỡ tôi hết sức nữa”, ông Ngô Văn Phúc chia sẻ.

Hỏi ra thì mới biết, hóa ra vợ cũng không phải là người khó khăn với người nghèo, nhưng thấy ông Phúc hết ngày rồi sang đêm cứ mải mê với việc từ thiện, trong khi gia đình vẫn còn khó khăn, là phụ nữ, bà cũng có trăn trở của riêng mình. Thế nên, bà nhiều lần khuyên giải chồng đừng lo việc người khác mà hãy chú tâm hơn vào công chuyện gia đình, vợ con.

Thế nhưng, ông Phúc tâm sự: “Cái nghiệp từ thiện đã dính vào mình rồi không làm sao mà dứt được. Biết vậy nên tôi lại an ủi vợ hãy chịu khó thay tôi gánh vác chuyện gia đình vậy. Tôi phải tranh thủ khi tôi còn có thể làm, chứ khi già rồi tôi không thể làm được”.

Vừa trò chuyện với chúng tôi ông Ngô Văn Phúc vừa lấy đồ nghề sửa xe chỉ dạy cho cậu học trò tàn tật cách sửa chiếc xe tay ga đời mới. Ông Phúc cho biết, đây là những học viên trong lớp học sửa xe “đặc biệt” do ông trực tiếp hướng dẫn, chỉ dạy.

“Nói đặc biệt là có nguyên do cả, vì trong lớp học này, phần lớn là những cảnh đời cô thế cô thân, những thanh niên tật nguyền không có công ăn việc làm… Phần lớn các em mắc phải mặc cảm lớn đối với xã hội và xem mình như “người thừa”, gánh nặng của xã hội, rất nhiều người trong số các em không thể hòa nhập xã hội được. Thế nhưng, thấy cảnh tượng thương tâm, tôi tập trung các em lại và chỉ cho các em cách sửa chữa xe máy, cách hòa nhập với cuộc sống, không xem mình là “người bị bỏ rơi” hay “đời thừa”, mà phải cố gắng khổ luyện thành nghề để có ích với đời”, ông Ngô Văn Phúc tâm sự.

“Lớp học sửa xe máy của tôi đã duy trì được 26 năm rồi. Từ đó đến nay, nếu tính học viên tôi đào tạo thì khoảng gần 300 em. Dù phần lớn các em là học viên tàn tật, hoặc những trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, nhưng tất cả các em đều cố gắng thành nghề và giúp ích cho đời, cho gia đình và xã hội. Nhìn thấy các em thành tài, là một người “thầy”, tôi cũng vui lắm!”, ông Phúc nói.

Vừa chăm chú nhìn những động tác hướng dẫn tỉ mỉ của “thầy” Phúc, anh Bùi Trí Giang (22 tuổi), quê ở Bạc Liêu, bị cụt một chân phải cho chúng tôi biết, anh bị cắt bỏ một chân từ nhỏ vì căn bệnh ung thư hiểm nghèo. Nhà nghèo, lại lâm vào tình cảnh khó khăn ấy, anh như bị trầm cảm, hoang mang, không còn thiết sống nữa.

Mọi sự dường như suy sụp với anh thì đúng lúc ấy cơ duyên cho anh được gặp ông Phúc. Chính ông đã động viên và đưa anh về nhà mình đào tạo dạy sửa chữa xe máy. Hành động của ông Phúc đã khiến người thanh niên này rất cảm kích. Bởi thế, anh phải luôn cố gắng để không phụ lòng mong mỏi của “thầy”. Ở cái lớp học sửa xe này, không phải mỗi anh Bùi Trí Giang là trường hợp đặc biệt. Hầu hết những học viên trong tiệm sửa xe của ông Phúc đều có hoàn cảnh tương tự anh Giang. 

Đặc biệt hơn, không những đào tạo nghề miễn phí, ông Phúc còn tạo điều kiện trả lương cho các em phụ giúp gia đình. Căn nhà nhỏ của ông biến thành “căn nhà công cộng”. Bởi căn nhà ấy vừa là lớp học vừa là nơi tá túc cho những học viên đặc biệt.

Nhìn những học viên trong lớp sửa xe do ông đào tạo, tuy xét về trình độ văn hóa họ là những người không được nhiều, có người chưa từng đến trường nhưng thái độ từ tốn, nhã nhặn, cử xử lễ phép khiến chúng tôi càng cảm kích hơn tấm gương người thầy này. Bởi, chính sự đức độ, gương mẫu của người thầy sẽ là tấm gương để các học trò noi theo.

Sau khi nói chuyện và tham quan lớp dạy sửa chữa xe máy cho những em học viên, chúng tôi thấy có rất nhiều các em nhỏ chạy tới. Lạ chỗ là chúng cũng ríu rít gọi ông Phúc là “thầy”. Thắc mắc, hỏi chuyện, ông Phúc mỉm cười cho biết: “Đó là những học sinh trong lớp xóa mù chữ của tôi, chúng đến để đi học đấy. Mấy phút nữa thôi là tôi lại có lớp dạy học rồi. Những em này đều là con nhà khó khăn, bố mẹ ở miền quê lên đây kiếm sống bằng nghề bán vé số dạo lấy tiền đâu ra cho chúng ăn học. Có đứa còn đi bán vé số, khi bán hết vé thì mới được qua để đi học. Thế nên vừa dạy các em, tôi phải vừa dỗ dành để các em không bỏ học. Bởi các em bỏ học tôi cũng buồn lắm!”.

Để các em không bỏ học, ngoài việc thuyết phục các em đến lớp, ông còn động viên, mua giấy bút cho các em tập viết, mua sách cho các em làm bài tập. Lớp học xóa mù chữ của ông hiện có chưa đến 20 học sinh, trong đó, có những học sinh đã luống tuổi. Để thuyết phục họ đi học không phải là chuyện dễ.

Thế nhưng, với cái tâm của một người làm việc thiện, ông đã thuyết phục được họ. Ông mong họ đến lớp học không phải vì ông ham gì một chữ “thầy”, ông chỉ mong họ nhận biết mặt chữ để không khó khăn khi làm giấy tờ, để họ đi bán vé số biết đọc tên đường và để họ không bị kẻ xấu lợi dụng lừa đảo. Tâm nguyện của ông chỉ có vậy. Thế nên, cứ hết ngày này qua ngày kia, ông vẫn cứ mải miết với nghiệp thiện.

ảnh 2Lớp học xóa mù chữ do ông Phúc đứng lớp

Làm việc thiện để… “trả nợ” 

Ngồi vào chiếc bàn tự tay ông đóng cho các em ngồi học, ông Phúc chia sẻ về cuộc đời của mình và cả cơ duyên khiến ông “nghiện” làm từ thiện. Rằng ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Bởi gia đình nghèo, nên chưa học hết lớp 3, ông đã buộc phải nghỉ học cùng bố mẹ bươn chải công việc làm ăn kiếm sống.

Ông Phúc kể: “Ngày ấy tôi ham học lắm nhưng đâu có điều kiện để đi học. Những ngày phải nghỉ học, tôi buồn hết sức, chả muốn làm gì. Nhưng biết làm sao được, gia đình nghèo qua nên phải chấp nhận nghỉ học. Vì cuộc sống ở quê nhà khó khăn, đến năm 14 tuổi, tôi đã quyết định rong ruổi lên Sài Gòn kiếm sống, mưu sinh. Cuộc sống lang thang nơi đất khách quê người, nhìn đâu đâu cũng thấy người lạ, xin việc thì còn ít tuổi chẳng ai nhận. Trong lúc lang thang, tôi được một người chủ quán cơm nhận làm chạy bàn. Có công việc, tôi vui như mở cờ trong bụng. Nhưng được ít ngày sau, thấy tôi đen nhẻm, chậm chạp, không được việc, người chủ này lại đuổi việc tôi”...

Lúc này, ông suy sụp lắm. Sài Gòn dạo đó lại vào mùa mưa nữa, thế nên, t́nh cảnh lại trở nên bi đát hơn. Thế nhưng, trong cái rủi lại có cái may, đang lúc ông nằm ngủ trú mưa trước hiên nhà một người bên đường, thì chủ nhà biết được đã dìu ông vào nhà ngủ. Sau khi hỏi chuyện, biết hoàn ảnh của ông, vị ân nhân này cho ông giúp việc nhà và hứa sau một thời gian nữa khi ông lớn, chín chắn hơn, vị ân nhân sẽ cho ông đi học sửa chữa xe máy.

Tưởng như cuộc đời sẽ mãi mù mịt với ông, nhưng may mắn, một lần nữa lại có bàn tay đưa ra cứu giúp ông. Nhưng một điều khác biệt, cánh tay ấy cứ giang mãi ra che chở nên ông cảm kích và biết ơn lắm.

“Ngày đó, đi học sửa xe máy, tôi phải tranh thủ đạp xích lô kiếm thêm tiền học phí hay tiền chi tiêu những khoản khác, vì học sửa chữa xe máy phải mất học phí. Nhưng dù vất vả, tôi cũng rất vui. Sau đó thì tôi gom góp tiền mua được cái máy bơm với bộ đồ nghề vá xe, bơm hơi bên lề đường. Bẵng đi một thời gian, công việc làm ăn khấm khá hơn, tôi tích góp tiền mua được cái cửa tiệm này để sửa chữa xe máy và thực hiện ý định mở lớp dạy sửa chữa xe máy tôi đang nung nấu”.

Đến nay tâm niệm đó của ông đã thực hiện được. Duy trì lớp học sửa xe máy từ thiện được 26 năm, ông đã đào tạo thành nghề cho hàng trăm học viên có hoàn cảnh khó khăn như ông ngày trước. Ông xem đó như một dịp để ông trả nợ, một cách để ông trả ơn vị ân nhân đã cưu mang lúc ông gặp gian nan, khốn khó nhất.

Tiếp xúc với ông, mới thấy hết được cái nghiệp hành thiện giúp đời đã dính chặt ông đến mức nào. Trò chuyện với ông mới thấy hết rằng ông đã “nghiện” làm từ thiện ra sao. Dường như, ông chẳng bao giờ bỏ qua một cơ hội để làm việc thiện. Từ việc đào tạo thợ sửa xe máy cho những thanh niên tàn tật, khó khăn đến dạy học xóa mù chữ cho các em mồ côi, cơ nhỡ.

Thùng nước trà đá đặt ở cửa lớp học cho người dân đi ngang khát nước uống, đến tủ thuốc nhân ái cho người dân khu phố, rồi phát cơm từ thiện cho người vô gia cư, nghèo khó… đủ thấy ông bỏ sót một cơ hội nhỏ nào mà không làm việc thiện. Không những thế, ban ngày sửa xe dạy học cho học trò, đêm xuống, ông lại tranh thủ thời gian chạy taxi kiếm thêm tiền để có tiền giúp đỡ người nghèo.

Hỏi sao ông phải vất vả vậy thì ông đáp: “Đó là tấm lòng của tôi. Tôi đã nguyện quyết tâm giành cả đời mình để làm từ thiện giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn, nghèo khó mà không mưu cầu điều gì cả”. Trong suy nghĩ của chúng tôi, có lẽ, cao cả nhất đó chính là tâm nguyện của một người thầy!                       

bình luận(0 bình luận)

Cùng chuyên mục
Top