Kỷ lục của người lính gùi hàng

1 Văn Học
ANTĐ Ông, Đại tá Nguyễn Viết Sinh, người lính bộ đội Cụ Hồ năm xưa được vinh dự nhận danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang năm 1967. Gần 50 trôi qua, niềm vui, lòng tự hào và những ký ức vẫn chưa bao giờ phôi phai. Hiện ông Sinh sống cùng vợ và các con ở xóm 10, xã Xuân Hòa (Nam Đàn - Nghệ An).
ảnh 1Ông Sinh tâm sự về một thời oanh liệt


Đi ngót một vòng trái đất

Là người con của vùng đất anh hùng, năm 1961, chàng thanh niên Nguyễn Viết Sinh tròn 21 tuổi (sinh năm 1940) đã xin tòng quân. Ông được phân vào Tiểu đoàn 301, được chia thành 3 đại đội gồm (C2, C3 và C4) chuyên làm nhiệm vụ gùi, thồ hàng. Vượt quãng đường dài, ông cùng đồng đội  đến đóng quân tại làng Ho, xã Kim Thủy (Lệ Thủy - Quảng Bình). Nhiệm vụ của đơn vị là tải hàng vào chiến trường miền Nam. Vào những năm đó, quân ta vừa tiến vào Nam vừa mở đường bởi vậy các phương tiện vận tải cơ giới không có. Lúc này, để vận chuyển súng đạn và thực phẩm tiếp viện cho miền Nam chỉ mỗi cách gùi hoặc thồ bằng sức người.

 Ông Sinh nhớ lại: “Chiến trường miền Nam ác liệt, kêu gọi từng giây từng phút, mọi chuyện rất cấp bách để đánh bại âm mưu của kẻ thù. Ngày đó còn có khẩu hiệu: “một cân hàng là một đồng bào miền Nam đỡ đổ máu”. Bởi thế nên công việc của người chiến sĩ càng gấp gáp hơn. Các chiến sĩ thi đua làm việc, lập công. Hàng năm vẫn có người được phong kiện tướng vì có thành tích xuất sắc trong thồ, gùi nhiều hàng. Bản thân tôi cũng nhiều lần được phong kiện tướng!”.

Không kể ngày đêm, chẳng xá gian lao vất vả và mưa bom đạn, ông Sinh đã cùng đồng đội vận chuyển hàng nghìn chuyến hàng vào miền Nam. Mỗi ngày, số hàng trên lưng ông cứ nặng dần từ 45 đến 50kg và có lúc cao điểm ông gùi được 75kg, nhiều hơn trọng lượng cơ thể ông lúc bấy giờ chừng 20kg. Đặc biệt là vào những năm 1965, ông đã mang được đến 70-80kg với quãng đường dài 20km. Tiểu đội ông có 9 chiến sĩ do ông là Tiểu đội trưởng nhưng năng suất làm việc thì bằng 12 người. Đó là chưa kể những khi đồng đội trong tiểu đội của ông bị sốt rét rừng hành hạ nhưng vẫn gắng gượng giải phóng nhanh hàng trên xe, nhằm tránh sự đánh phá của máy bay giặc. Những ngày mới bắt đầu gùi hàng, toàn thân ê ẩm đau, có lúc tưởng chừng không chịu nổi. Hai bên ai ai cũng bị quai gùi thít chặt, tứa máu nhưng lâu dần thành những vết chai sần, quần áo thì lấm bụi, rách liên tục và suốt ngày ướt đẫm mồ hôi. 

Suốt gần 5 năm gùi hàng, chuyển thương binh ra vùng ngoài, ông Sinh nói rằng mình không nghỉ ngày nào. Ông không nhớ rõ mình phải thay bao nhiêu đôi dép cao su, bao nhiêu đôi giày. Và để có được sức mạnh ấy, ngoài tình yêu nước còn là sức mạnh tập thể, ý chí quyết tâm của người lĩnh Cụ Hồ, tất cả cho tiền tuyến.

Ông Sinh nhớ rất rõ, mùa mưa năm 1962 khi đơn vị đang ở Hạ Lào. Mưa khủng khiếp, anh em hết thức ăn dự trữ, có gạo sau lưng đấy nhưng gạo của chiến trường, mình ăn, anh em trực tiếp cầm súng sẽ bị đói. Có những khoảng thời gian, cỡ hơn 10 ngày ròng rã, đơn vị ông chỉ ăn măng và rau rừng. Bụng réo, chân mỏi, vai đau nhưng vẫn cố gắng làm nhiệm vụ. Sau cơn mưa rừng, những cung đường lầy lội trơn trượt, những vách núi dựng đứng là nỗi ám ảnh của những người lính gùi, thồ hàng. 

Song, vượt trên hết mọi khó khăn ông Sinh đã làm được những điều tưởng chừng không thể. Đó là bảng thành tích: Năm 1962: gùi 13.553kg hàng trên đoạn đường 10.196km; năm 1963: gùi 9.365kg hàng và khiêng 23 cáng thương; năm 1964: mang vác 11.445kg, thồ 8.230kg, khiêng 62 ca thương binh trên đoạn đường 10.982km... 5 năm trèo đèo lội suối, quãng đường ông đi đã ngót một vòng trái đất. Bảng thành tích vẻ vang đó, sau này ông vẫn tự hào nói lại cho con cháu nghe vào những chuyến cùng họ đi du lịch, ôn lại quá khứ.

Được phong danh hiệu Anh hùng

Đến năm 1965, khi các phương tiện xe cơ giới bắt đầu thay dần sức người vận chuyển hàng vào miền Nam, nỗi vất vả thồ gùi hàng cũng vơi bớt. Năm 1966, đơn vị ông bị một đợt bom Mỹ oanh tạc, bị thương 9 người, 4 người đã hy sinh. Đợt đó, ông cũng bị thương, mảnh bom bi xuyên phổi nên phải phẫu thuật. 7 ngày sau vẫn thấy đau, ông sờ vào vẫn thấy viên bi đang nằm trong người nên lại phải mổ tiếp. Cũng trong năm đó, ông được chuyển lên phụ trách kho huyện Mường Nòng (Lào). Chiến tranh ngày càng ác liệt, giặc liên tục oanh tạc nên rất khó khăn để tiếp cận những thương binh bị thương và đưa họ ra ngoài. Mùa khô 1966, nhiều đêm không được nghỉ, mà phải thức để bốc vác. Chỉ ban ngày mới len lỏi vào rừng ăn và nghỉ ngơi. 

Với những nỗ lực vượt trên mọi chông gai, thử thách để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, ngày 1-1-1967, Tiểu đội trưởng - Trung sĩ Nguyễn Viết Sinh đã vinh dự trở thành một trong 3 người lính Trường Sơn đầu tiên được Bác Hồ ký quyết định công nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang và được ra Hà Nội báo cáo thành tích. “Vào năm 1968, tôi phục vụ ở trạm giao liên 10, có nhiệm vụ chuyển thương binh ra trạm B4, B5. Tôi nhớ rất rõ, có những thương binh được chuyển lên xe, đi được vài cây số thì lại bị bom giặc, nên hy sinh tất cả. Thật đau xót!”, ông Sinh hồi tưởng.

Năm 1972, ông Sinh chuyển sang giao liên cơ giới, tiếp tục nhiệm vụ chuyển hàng, đạn vào Nam, đồng thời đưa thương binh ra vùng an toàn điều trị. Tháng 3-1975, ông được đơn vị cử ra Vĩnh Phúc học chính trị, nên không được tham gia trận đánh cuối cùng, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. “Ấy thế nhưng nghe tin đồng đội, lòng tôi vô cùng sung sướng” - ông Sinh bày tỏ. Sau ngày thống nhất đất nước, ông Sinh về công tác tại Đơn vị 185 - Binh đoàn 12

Thật vinh dự, vào ngày 21-4-2012, đại diện Ban Tổ chức Chương trình “Nghĩa tình Trường Sơn” phối hợp với Hội Cựu chiến binh tỉnh Nghệ An đã tổ chức lễ trao Bằng Kỷ lục Việt Nam cho Anh hùng Lực lượng vũ trang Nguyễn Viết Sinh - “Người chiến sỹ giao liên Trường Sơn gùi thồ hàng và dẫn quân với đoạn đường dài nhất” - tương đương một vòng trái đất. Ông Sinh nói: “Điều đó là sự động viên, khích lệ rất lớn đối với tôi và gia đình. Vui hơn là đất nước ta đã thống nhất!”. 

Ông Sinh nghỉ hưu năm 1990, với hàm Đại tá sau ngót 30 năm ròng gắn bó với đường Trường Sơn, gắn bó với Đoàn 559 từ thuở binh nhì. Trở về đời thường đúng thời điểm đời sống kinh tế - xã hội rất khó khăn, mà gia đình ông cũng không là ngoại lệ, người Anh hùng quân đội lại bước vào cuộc chiến đấu mới, cam go chẳng kém những năm tháng gùi thồ vượt Trường Sơn. Còn bà Vân vợ ông thì chia sẻ: “Tôi không quan trọng ông ấy có được danh hiệu nào hay không. Tôi cũng không quan trọng ông ấy có kiếm được nhiều tiền hay không. Tôi chỉ biết rằng ông ấy yêu tôi. Và trong chiến tranh, hai người đã trọn vẹn tình yêu nước, dốc sức cho các chiến dịch. Cả hai đều là thương binh, nay được sống bình yên nơi quê nhà, chẳng mong muốn gì hơn, là giữ được sức để tiếp tục là chỗ dựa tinh thần cho con cháu. 
Anh hùng Nguyễn Viết Sinh dân giã, đời thường. Chẳng ai có thể ngờ, một người chiến sĩ không cao lớn, vậy mà có sự dẻo dai, sức khỏe và chinh phục biết bao cung đường gian nan. Tinh thần yêu nước, đã tạo nên sức mạnh cho những người con đất Việt.

bình luận(1 bình luận)

20x20bui duc dung

Cháu kính phục bác những người lính cụ hồ.vì đất nước những thế hệ như bác đã hi sinh sương máu để chúng cháu được như ngày hôm nay. chúng cháu rất biết ơn.và chúng cháu sẽ hứa cố gắng lao động học tập để xây dựng nước nhà giàu mạnh hơn không phụ lòng mong mỏi của các bác.....

Cùng chuyên mục
Top