Cuộc đời chìm nổi của cô gái mang HIV

1 An Phan - Nguyễn Hải
ANTĐ Lập gia đình, chưa được hưởng niềm vui hạnh phúc thì Hoa đã đón nhận cú sốc khi biết mình đã nhiễm HIV... Đã có lúc cô tự kết thúc cuộc đời nhưng bất thành. Rồi đâu đó phía cuối “đường hầm”, hạnh phúc muộn màng đã đến với Hoa khi có người đàn ông chấp nhận yêu thương chia sẻ.

ảnh 1

Tuổi thơ bất hạnh

Trần Thanh Hoa (SN 1984) sinh ra và lớn lên ở vùng quê nghèo huyện Tân Kỳ (Nghệ An). Tuổi thơ Hoa không may mắn như những đứa trẻ khác trong làng. Bố bỏ nhà ra đi khi mẹ vừa mang thai đứa em thứ 4 mới 2 tháng, lúc ấy Hoa mới 5 tuổi. Bụng mang dạ chửa, mẹ Hoa một mình vừa chống chọi với nỗi đau lại âm thầm lặng lẽ nuôi mấy chị em ăn học. Là chị cả trong gia đình, lớn lên một chút Hoa đã phải đi làm thuê kiếm sống để nuôi mẹ, nuôi em. Ngày ấy, ai thuê gì Hoa cũng làm, miễn rằng mẹ và em đỡ khổ. Có những hôm đi lên rẫy làm mía về mà hai bàn tay Hoa sưng tấy.

Lo toan cho gia đình nhưng Hoa không lơ là việc học tập. Gạt nước mắt, Hoa bùi ngùi: “Năm 16 tuổi, trong một lần đến nhà một người hàng xóm chơi, rồi bị họ bỏ thuốc mê ngủ li bì. Ba ngày sau tỉnh dậy, mình hoa mắt khi nhìn đâu đâu cũng chữ Trung Quốc dán trên tường. Trong phòng, quần áo bày biện la liệt. Hoảng sợ, đau đớn khi biết mình bị lừa bán sang Trung Quốc, nghĩ đến mẹ lúc ấy, mình như chết lặng người. Rồi cái ý nghĩ cần phải sống, phải về được với mẹ thôi thúc mình. Đêm hôm đó, buộc tất cả quần áo thành một chuỗi dây dài mình đã liều đu từ tầng 2 xuống và chạy một mạch. Cứ chạy mãi, chạy mãi mệt lả rồi sau đó có người cứu giúp và trở về được Việt Nam. Từ dạo đó, mình đã tự nhủ phải học cho được tiếng Trung Quốc”.

Cuộc sống của Hoa bước sang một trang mới khi cô thi đỗ trường Đại học Ngoại ngữ Hà Nội. Gánh nặng lại ngày một đè lên đôi vai gầy của mẹ. Hàng ngày ngoài công việc học hành, Hoa đi gia sư, làm tiếp thị, bán quần áo. Những dịp hè, bạn bè tranh thủ về với gia đình thì Hoa một mình bon chen kiếm sống nuôi mình, nuôi em ăn học. Là một cô gái có nước da trắng hồng, đôi mắt sắc sảo, lại giữ nguyên những nét mộc mạc thôn quê, những năm tháng học ngoài Hà Nội, Hoa đã lọt vào mắt xanh của một chàng trai Hà thành. Hào hoa, phong nhã, lịch thiệp lại chín chắn, anh đã giúp Hoa rất nhiều trong công việc làm thêm cũng như học hành. Tình yêu đầu đời đến với Hoa thật đẹp nhưng rồi cũng nhanh vụt tắt bởi người đó quá từng trải trong tình trường, nhiều lần lừa dối Hoa. Hơn thế nữa, mẹ ở nhà biết chuyện phản đối kịch liệt, nên Hoa cũng chia tay với mối tình đầu.

Bản án tử hình

Vượt qua nỗi buồn về mối tình đầu bất thành, rồi năm 2005, Hoa tốt nghiệp đại học. Về quê, buồn bã về chuyện tình cảm, lại chưa xin được việc làm, Hoa cảm thấy tù túng và bế tắc. Nghe theo lời mẹ, Hoa chấp nhận lấy chồng, một người mà Hoa không hề yêu thương nhưng theo lời của mẹ “Anh ấy sẽ là chỗ dựa cho con, đem lại cho con một cuộc sống giàu sang, sung túc”. Chồng Hoa là một người đàn ông đã bỏ vợ, một mình nuôi cô con gái, nổi tiếng giàu có với những mối quan hệ rộng rãi. Không có tình yêu, Hoa như một cỗ máy vận hành theo một nội dung đã lập trình. Sống trong giàu sang mà không một ngày cảm thấy bình yên. Về làm vợ được gần 1 tháng Hoa mới biết chồng mình thường xuyên tiêm chích heroin và đau đớn khi nghe tin anh ta đã mắc phải căn bệnh thế kỷ HIV. Quyết định ly hôn nhưng không chạy thoát khỏi căn bệnh quái ác này, cầm trên tay kết quả xét nghiệm dương tính, người Hoa như chết lặng. Buông xuôi, chán nản, đã bao lần Hoa uống thuốc ngủ tự tử nhưng đều không thành. Khủng khiếp hơn, năm 2006 Hoa nhận tin mẹ mình rơi vào vòng tù tội vì buôn “hàng trắng”. 

Hạnh phúc muộn màng 

Chết không xong, bản năng sống trỗi dậy, lúc này Hoa thấy mình phải sống để lo cho 3 em ăn học. Xuống thành phố Vinh cô vùi đầu vào công việc: “Ban ngày tôi lao vào đi làm phiên dịch cho một công ty xuất khẩu gỗ, ban đêm lại tranh thủ đi gia sư, làm nhân viên bán cà phê, tham gia vào các hoạt động xã hội như gia nhập vào CLB Sông Lam Xanh của những người có H trên địa bàn thành phố Vinh, đồng đẳng viên của dự án phòng lây nhiễm HIV/AIDS...”. Rồi đến năm 2009, niềm vui đến với chị khi mẹ mãn hạn ra tù. Tích góp được một số vốn khi đi làm, Hoa mở một cửa hàng tại quê nhà cho bà buôn bán. Hoa lao vào công việc để quên đi những tháng ngày đau khổ, không dám mơ đến hạnh phúc dành cho riêng mình. 

Hoa không ngờ, cuối cùng vẫn có người đàn ông chấp nhận và yêu thương mình. Người đàn ông đó là Nam, ở thành phố Vinh (Nghệ An), không phải là người bị nhiễm HIV. Nở một nụ cười, Hoa bộc bạch: “Mình và anh tình cờ quen nhau trong một quán cà phê do một người bạn giới thiệu vào năm 2007. Từ đó anh luôn quan tâm và chia sẻ với mình, đến đầu năm 2011 anh công khai dành hết tình cảm cho mình. Anh biết mình bị bệnh nhưng vẫn quyết tâm theo đuổi. Đã nhiều lần mình chạy trốn vì không muốn gieo bệnh tật và khổ đau cho anh nhưng rồi anh vẫn tìm đến với mình...”.

Rồi Hoa kể tiếp: “Một lần mình quả quyết và nói thẳng là anh hãy xa em để tìm hạnh phúc mới nhưng anh quả quyết và nói “anh sẽ yêu thương và che chở cho em dù tất cả có là gì đi nữa...”, lời anh nói thật ấm lòng”.  Không ồn ào mà âm thầm lặng lẽ, mỗi lần đi làm Nam lại lấy xe chở Hoa đi, hay có những hôm Hoa đau dữ dội, anh một mình giữa mưa gió mịt mù đi bệnh viện lấy thuốc... “Cũng trong thời gian ấy, có rất nhiều người tìm đến với mình. Họ đến rồi ra đi khi biết được rằng mình mang trong mình căn bệnh thế kỷ. Còn anh, vượt qua những dư luận, những rào cản của xã hội, và trên hết bằng tình yêu thương chân thành, Nam đã giúp mình tìm thấy được niềm tin để đón nhận tình yêu trong niềm hạnh phúc”. Cuối năm 2011, anh chị quyết định về chung sống cùng một mái nhà và niềm vui như được nhân lên khi Hoa biết mình mang thai.     “Mình sẽ cố gắng đi làm thêm vài tháng nữa để tích góp thêm cho khi ở cữ và chuẩn bị để sinh em bé...”. Hoa nói, mình khao khát được làm mẹ, dẫu biết rằng khi sinh ra em bé thì khả năng gặp nhiều bất hạnh sẽ lớn. Nhưng điều kỳ diệu luôn xảy ra và biết đâu được cháu bé đứa con đầu đời của vợ chồng Hoa sẽ không nhiễm căn căn bệnh HIV từ mẹ.

Chia tay Hoa, tôi cứ ám ảnh mãi câu nói: “Sống ở đời cần có một tấm lòng để sẻ chia, thấu hiểu. Vượt qua những mặc cảm, có nghị lực để sống tốt hơn. Tự thương mình, làm chủ bản thân rồi hạnh phúc sẽ đến”. Với Hoa, hơn bao giờ hết lúc này đây chị khát khao được sống lâu để cùng chồng nuôi dạy con nên người.

(Tên nhân vật đã được thay đổi)

bình luận(1 bình luận)

20x20nguyễn bảy

1 người đàn bà tội nghiệp và 1 người đàn ông can đảm .tôi rất cảm kích trước tình yêu chân thành của chàng trai này.xa hội bây giờ rất khó tìm thấy 1 tình yêu chân thành như vậy.

Cùng chuyên mục
Top