Chỉ còn một con đường

0 Thanh Sơn
ANTĐ Xã Ba Vì, huyện Ba Vì - Hà Nội mấy năm nay xuất hiện ông chủ Triệu Tiến Phủ khá nổi tiếng bởi cung cách làm ăn. Ông chủ đó còn thuê người trồng ngô, tạo công ăn việc làm cho cả chục người, trong đó một số từng là những người phạm tội.
ảnh 1

Vết trượt dài của… sói!

Tiến Phủ người dân tộc Dao, từ nhỏ đã phải sống trong nỗi bức bối của những hủ tục lạc hậu. Bị gia đình bỏ rơi, không được dạy dỗ tử tế nên gã nổi tiếng ngông cuồng. Không được học hành, không được định hướng tương lai, Phủ trượt dài trong mê mị và dần dần biến thành một kẻ ăn trộm nhanh như chớp, gây bè gây phái đánh nhau.

Lớn hơn một chút Phủ lao vào rượu chè, cùng bạn bè trang lứa bày trò trộm cắp để có tiền ăn chơi. Một lần bị bắt, bị giam mấy ngày rồi nhắc nhở cho về. Lần thứ hai bị bắt, Phủ bị đưa vào nhà giam ở Nghệ An. Mãn hạn, tính nóng dường như còn gay gắt hơn, gã bỏ nhà đi bụi rồi lang bạt về Hà Nội kiếm ăn qua ngày. Gần 30 tuổi, tay trắng vẫn hoàn tay trắng, gã lại mò về quê quậy phá, cướp bóc. Nhiều du khách và người dân ở các khu du lịch như Ao Vua, Khoang Xanh - Suối Tiên... trong khu vực Ba Vì rất sợ hãi, khiếp đảm vì sự ngỗ ngược của gã và đồng bọn. “Tôi như con ngựa bất kham ấy, chẳng ở yên ngày nào. Lúc nào cũng lồng lên tìm cách kiếm tiền. Ngẫm lại thấy thật kinh hoàng!”, Phủ tâm sự.

Cuộc đời Phủ có chút thay đổi, khi gã gặp một cô gái tên Triệu Thị Lan ở quê ngoại vào năm 1990. Cô gái có vẻ đẹp đằm thắm đã khiến gã xiêu lòng, khiến khao khát hạnh phúc trong gã trỗi dậy. Trước những năm tháng quậy phá, gã chưa từng rung động trước cái đẹp, thế mà giờ… Phủ đã nghĩ cách tán tỉnh và dần dần chiếm đoạt được trái tim cô gái. Những ngày đó Phủ cảm nhận được sự bình yên nơi xóm làng mới giản dị và đẹp đẽ làm sao! Gã nói lời yêu Lan và kể hết về đoạn đời không lấy gì làm tự hào của mình cho Lan nghe. Vốn là cô gái quê chân chất, cô tin vào điều thánh thiện tiềm ẩn trong con người Phủ, sẽ cảm hóa được nên cô sẵn sàng bỏ qua quá khứ bất hảo đó. Phủ hứa sẽ “rửa tay gác kiếm” làm Lan thấy ấm lòng. Hai người trở thành chồng vợ trong sự ngờ vực của đôi bên gia đình bởi tuy Phủ lấy vợ nhưng giới giang hồ trong vùng vẫn qua lại, nhờ cái uy của gã để “làm ăn”.

Sống đời vợ chồng cơ hàn, túng thiếu, không chịu được khổ, không nỡ nhìn thấy vợ làm việc quần quật, Phủ “tái xuất giang hồ” để mau có tiền. Thời gian này, khu du lịch Ao Vua đang phát triển mạnh, khách du lịch thập phương nô nức đổ về, người ta hái ra tiền nhờ đủ thứ dịch vụ. Thấy thiên hạ kiếm tiền Phủ như bị bỏ bùa mê, những đồng tiền cứ nhảy múa dụ dỗ gã. Phủ chỉ đạo đám đàn em tự cho mình quyền được ép khách, trấn lột, đe dọa khách đến đây. Phủ cũng là nhân vật đứng đầu sai đám đàn em làm mọi chuyện từ lừa khách, thu tiền bảo kê... Chủ kinh doanh nào không tuân theo là gã cho đám đàn em đến quấy phá. Cơ quan công an biết chuyện, đến can thiệp thì lần nào gã cùng đàn em cũng trốn được.

Phủ tự nhận mình là “sói đêm”. Với sức mạnh và sự ngang ngược, gã đã khiến dân trong vùng khiếp sợ, có khi thấy chướng mắt ngứa tai mà chỉ im lặng. Thời gian dài Phủ “làm ăn” rất khấm khá, kiếm được bao nhiêu tiền đều đổ vào ăn chơi trác táng, gái gú và nghiện ngập. Ngày càng dấn sâu vào con đường lầm lạc, Phủ đánh chửi vợ thậm tệ. Lan ki cóp, sắm sửa được món đồ gì đều bị Phủ bán đi để ăn chơi.

Nỗi ân hận muộn màng

Một sáng sớm tháng 4-1998, Phủ nhận được tin đàn em báo có hai vị khách “béo bở”, liền xách dao đi tìm. Cùng đàn em khống chế, cướp của của du khách được một... “mớ”! Khi chưa rút chạy được bao xa thì bị dân chúng và bảo vệ khu du lịch Ao Vua đuổi bắt. Cả nhóm chạy thục mạng vào rừng râu ẩn nấp. Sau đợt đó, Phủ và đồng bọn bị bắt. Phủ bị kết án 7 năm tù giam.

“Sói đêm” lại bị đưa vào trại giam ở Nghệ An cải tạo. Nằm trong tù, gã nghĩ và thương người vợ trẻ yêu chồng hết mực, nay phải sống một mình. Suốt những ngày đi cướp bóc, vợ Phủ mang thai mà gã chẳng giúp được gì. Lại còn khiến vợ phải vất vả mang lương thực tiếp tế khi chồng lẩn trốn trong rừng. Ở trại giam, không ai khác, vẫn là người vợ chịu thương chịu khó đến thăm. Rồi người vợ ấy lại vất vả “vượt cạn” một mình. Phủ kể: “Tôi nghĩ lại thấy thương Lan vô cùng, ăn miếng cơm trong nước mắt rưng rưng. Những ngày tôi bị bắt, vợ tôi khóc lóc thê thảm lắm. Nhìn cảnh đó, hiếm có người chồng nào chịu được. Tôi thương vợ, phải một thân lăn lộn với mùa màng, nương rẫy và nuôi con của chúng tôi... Nhưng vợ tôi đã vượt qua mọi khó khăn để đợi tôi về.”

Những ngày sống trong vòng lao tù là những ngày Phủ có thời gian nhìn lại quá khứ, gã và cảm thấy lương tâm bị dày vò. Gã nhận ra tự do thật quý báu biết bao. Gã cũng ân hận vì đã không biết quý trọng những ngày hạnh phúc bên vợ và tự tước đi tự do của mình. Cũng thời gian này, vợ gã là người động viên để gã cải tạo tốt, chờ hưởng sự khoan hồng của pháp luật, sớm được trở về với vợ con. Phủ cố gắng hòa đồng với các phạm nhân khác, nghe theo sự sắp xếp của giám thị và hoàn thành tốt với công việc được giao. Được sự hướng dẫn, giúp đỡ của cán bộ trại giam và cải tạo tốt, Phủ đã ra tù trước hạn hai năm. Khi về, gã quyết tâm làm lại cuộc đời. “Sự ân hận của tôi khi đó đã là quá muộn. Bởi nếu tôi tỉnh ngộ sớm, tôi đã có nhiều thời gian cho vợ, cho con và ổn định kinh tế. Biết đâu, đã là ông chủ giàu có từ 10 năm trước”, Phủ nuối tiếc.

“Đời tôi là của vợ”- Phủ đã nói thế về người vợ tốt bụng và nhân hậu của mình. Bởi khi trở về, cô không một lời trách gã. Cũng độ đó, xã Ba Vì có chương trình giao đất giao rừng, thế là hai vợ chồng Lan - Phủ tiến sâu vào sườn núi Yên Sơn, xã Ba Vì lập nghiệp. Đây là vùng toàn cỏ lau, cây dại, hiếm người nông dân cần cù nào cải tạo được. Hai vợ chồng dựng vội túp lều tranh, Phủ đi khai hoang lấy đất trồng lúa, sắn và cây ở một vùng rộng 4ha. Thế nhưng, bởi đất hoang, chăm chút mấy cây cối cũng không tươi tốt, sinh hoa lợi... mấy lần gã chán nản định bỏ của xuống núi với đám bạn giang hồ. Nhưng Lan cương quyết nếu gã xuống núi thì chị sẽ tự tử. Rồi Lan đi mua sách hướng dẫn trồng cây, mô hình VAC về cho Phủ cùng đọc, chỗ nào không hiểu thì xuống núi hỏi thêm, cứ thế họ học cách làm. Một vụ, hai vụ... rồi cũng thành công. Phủ đã khai hoang trồng được hơn 1.000 gốc bương lấy măng, hàng nghìn gốc bạch đàn, chè ô long và quế. Mỗi năm, Phủ cung cấp hàng cho khu du lịch Ao Vua, thu về hàng chục triệu đồng. Làm ăn khấm khá, khi có tiền dư, gã cho bà con hàng xóm vay vốn làm ăn, tăng gia sản xuất.

Triệu Tiến Phủ nói rằng, cuộc đời mình đã hồi sinh và sẽ mãi mãi sống tốt để làm chỗ dựa cho vợ con. Sống tốt bây giờ, cũng là cách để trả ơn những người đã “sinh” ra mình lần thứ hai, đó là chính quyền xã, lãnh đạo khu Du lịch Ao Vua, người vợ tảo tần giàu đức hy sinh... Sau cùng, Phủ tâm sự: “Sa ngã có ba bảy đường, ai cũng có thể bị hoàn cảnh đưa đẩy dẫn đến sa ngã, làm điều ác. Nhưng quan trọng là, sau đó người phạm sai lầm sẽ đứng dậy, làm lại cuộc đời bằng cách nào. Chỉ có mỗi cách là hoàn lương.”

bình luận(0 bình luận)

Cùng chuyên mục
Top