Ông già kỳ lạ

0 Lê Thanh Tăng
(ANTĐ) - Lâu lắm rồi Thịnh “cóc” mới gặp một đối thủ rắn mặt đến thế. Kể cũng lạ, thằng giang hồ bặm trợn, vai u thịt bắp, đâm chém không ghê tay lại chờn ông già ngoại lục tuần, gầy gò, khắc khổ, dáng đi chấm phẩy đúng kiểu đặc trưng của người bị tật.

Ông già kỳ lạ

(ANTĐ) - Lâu lắm rồi Thịnh “cóc” mới gặp một đối thủ rắn mặt đến thế. Kể cũng lạ, thằng giang hồ bặm trợn, vai u thịt bắp, đâm chém không ghê tay lại chờn ông già ngoại lục tuần, gầy gò, khắc khổ, dáng đi chấm phẩy đúng kiểu đặc trưng của người bị tật.

Ở đời, có khái niệm mà người ta gọi là kỵ giơ, anh trăm trận trăm thắng, dời non lấp bể, bạt núi băng sông ở đâu không biết, nhưng hễ gặp đối thủ ấy, con người ấy là trầy vi tróc vẩy, có thắng được cũng lên bờ xuống ruộng, thậm chí thua đau thua đớn, thua lấm lưng trắng bụng, thua tâm phục khẩu phục mà không hiểu tại sao mình thua.

Dĩ nhiên, thằng giang hồ từ bé đến nhớn chỉ biết móc túi, cướp giật, chạy trốn và… đi tù như Thịnh “cóc” chưa đủ lượng nơ ron thần kinh để cắt nghĩa cái chân lý phức tạp ấy. Kinh nghiệm bao năm đâm chém chỉ dạy cho hắn biết được điều đơn giản nhất: Đối với những kẻ không biết sợ là gì thì nên thận trọng, tránh voi chả xấu mặt nào…

Thứ nhất, đó là kẻ bị dồn vào đường cùng, không còn lối thoát, sẵn sàng chó cùng rứt dậu, một đổi một để giành lấy sự sống. Thứ hai là kẻ cao tay ấn, trình độ hơn người, nhìn đối thủ bằng nửa con mắt, coi như dạng nhãi nhép, chưa thèm chấp cho bẩn tay. Với hai loại ấy, tốt hơn hết cứ nằm im thở khẽ, theo dõi binh tình, rồi liệu cơm gắp mắm mà hành xử cho có lợi nhất…

Ông già đang nằm cách Thịnh một cánh phản kia có lẽ là loại người thứ hai.

Thịnh nghĩ, giá có Kinh đại ca ở đây thì hay biết mấy. Con người đã từng bao bọc Thịnh suốt mấy chục năm lăn lóc đầu đường xó chợ ấy hơn hắn cả cái đầu. Trong những trường hợp tương tự thế này, Kinh đại ca luôn biết cách đưa ra phương án tối ưu nhất, không phải động thủ mà vẫn được việc. Một người lo bằng kho người làm, loại đầu óc ngu si tứ chi phát triển như Thịnh chưa đủ tầm để xử lý những ca khó thế này… Chỉ tiếc là Kinh đại ca, kẻ duy nhất trên đời này Thịnh “cóc” vị nể đã biến mất 7, 8 năm nay, không để lại chút dấu vết, cứ như bốc hơi vào không khí vậy…

Ông già lại cất tiếng ngáy, bình thản đến khó chịu, xem như việc dọa nạt vừa rồi của Thịnh chỉ là chuyện muỗi đốt voi, chuyện bé như con kiến, chuyện đẩu đâu, không liên quan đến ông, không khiến ông suy suyển dù chỉ là sợ tóc…

Thịnh vật vã trở mình, không biết nên ở lại hay bỏ đi.

Ngoài kia, trời vẫn mưa tầm tã.

*  *  *

Dân giang hồ đặt cho hắn cái hỗn danh Thịnh “cóc” không phải vì hắn xấu xí, xù xì như loài vật nơi gầm giường, gầm tủ kia. Cóc ở đây là bắt cóc bỏ đĩa. Ám chỉ chuyện Thịnh trốn tù như cơm bữa. Công an bắt hôm trước, hôm sau đã thấy Thịnh lang thang móc túi ở Ga Hà Nội, hoặc Bến xe Gia Lâm, Giáp Bát. Có lần bị còng tay vào chiếc bàn lim, nhân lúc anh công an trực ban sơ hở, Thịnh ôm luôn cả cái bàn, nhảy đại từ tầng hai xuống đất. Phúc đức cho hắn, trời xui đất khiến thế nào lại rơi đúng đống cát đang dùng để xây hố xí. Bằng không, đã xanh cỏ từ thời tám hoánh vì tội trốn bậy trốn bạ rồi…

Tất cả những lần bỏ trốn trước, Thịnh hành động theo bản năng, còn lần này, hắn đã tính toán kỹ càng.

Cả tháng nay, mỗi buổi đi lao động trồng cây, Thịnh bí mật đào một cái hố. Mỗi ngày một ít, cuối buổi, hắn lấy lá khô lấp kín ngụy trang che mắt quản giáo. Gần một tháng trời, công trình của Thịnh hoàn thành. Hắn kiên nhẫn chờ thời cơ để thực hiện cú tẩu thoát ngoạn mục. Cuối buổi lao động hôm ấy, trời nổi giông đột ngột. Sấm chớp liên hồi. Mưa như roi quất vào mặt. Quản giáo vội cho phạm nhân về trại. Lợi dụng lúc nhốn nháo, Thịnh “độn thổ” trong nháy mắt. 5 phút sau, hắn nhào lên từ đám lá khô và cắm đầu chạy.

Thịnh không rõ mình đã chạy trong bao lâu, chỉ biết khi hai chân đã tê cứng, sức lực gần cạn kiệt và có lẽ đã ở cách trại cải tạo khá xa mới dám dừng lại. Thế là thoát, hắn thở phào, giờ chỉ cần tìm một chỗ trú qua đêm, tốt nhất là một hang đá, đợi sáng mai ngớt mưa, mò ra quốc lộ là Thịnh “cóc” trở về với giới giang hồ, mọi nỗ lực truy lùng của lực lượng công an cũng chỉ như mò kim đáy bể, thực hiện lấy lệ, chứ sức mấy mà tìm được gã trốn tù giờ đã bóng chim tăm cá…

Nhưng ở đời, người tính không bằng trời tính.

Mưa vẫn dai dẳng không dứt. Lũ lên nhanh. Con đường rừng dẫn ra quốc lộ bị nước nhấn chìm. Dĩ nhiên là nhấn chìm luôn hy vọng nhanh chân tẩu thoát của tên tù vượt ngục. Đến lúc ấy, Thịnh mới thấy đói. Đói bủn rủn chân tay. Đói xây xẩm mặt mày. Đói như xát muối vào bao tử. Bầu trời sũng nước báo hiệu những cơn mưa vẫn chưa dừng lại. Thịnh nhìn quanh. Chỉ có đá và đá.

Chết rục ở cái xó xỉnh này vì không có ăn thì thật vô lý. Chợt nhớ,  một lần đi lao động xa, Thịnh thấy bên kia núi có xóm dân cư nhỏ. Đói thì đầu gối phải bò, một liều ba bảy cũng liều, cứ nhắm mắt đưa chân lần mò sang đó xem có gì tống vào dạ dày không đã. Còn hơn là nằm mục xác trong cái hang lạnh lẽo này. Phải đến sẩm tối, Thịnh “cóc” mới đến được khu dân cư. Dầm bộ quần áo tù xuống bùn, “diện” độc mỗi chiếc xà lỏn, hắn nhắm ngôi nhà ở tách biệt cuối xóm thẳng tiến.

Chủ nhân của ngôi nhà đó là ông già bây giờ đang nằm ngủ bình thản cách hắn một cánh phản kia.

Thịnh được ông cho mượn quần áo mặc, nấu cơm cho ăn và mời ngủ lại, đợi khi nào lũ rút thì “anh liên lạc với nhóm bạn sơn tràng rồi về cũng còn kịp chán”. Ông nói thế. Nhưng nhìn nét mặt ráo hoảnh của ông, Thịnh linh cảm thấy có điều gì đó chẳng lành. Bản năng của kẻ bị săn đuổi bao giờ cũng nhạy cảm trước những tín hiệu liên quan đến độ an toàn của hắn.

Ba mươi sáu chước, chước chuồn là hơn.

Nửa đêm, Thịnh tỉnh giấc. Ông già ngủ say như chết, kéo gỗ vang nhà. Tất nhiên là biến. Nhưng trước khi biến cũng phải khoắng một mẻ kiếm chút lộ phí phòng thân. Rồi vớ chiếc xe đạp dựng ở góc nhà kia làm phương tiện. Lũ mặc mẹ lũ, phắn được đến đâu hay đến đó. Kế hoạch nhanh chóng được vạch ra trong đầu. Nhưng khi Thịnh vừa thò tay mở tủ thì tiếng ông già cất lên, tỉnh queo như trước đó ông chưa hề ngủ :

- Này, chú em, làm gì mà lọ mọ thế ?

Chết cha, hóa ra lão ngáy nhưng vẫn tỉnh như sáo sậu. Thịnh luống cuống:

- Thằng em định… đi vệ sinh… nhưng mà tối quá.

- Chú em định tè vào tủ à… Thôi, ngủ đi. Chỉ có mấy bộ quần áo rách. Khoắng nhầm chỗ rồi.

Bỏ mẹ, hóa ra lão biết mình định ăn trộm. Mà không khéo lão biết tỏng mình là thằng trốn trại rồi cũng nên. Thế này thì khác nào chó nằm trong rọ, mai lão báo chính quyền là mình lên thớt, quay về chỗ cũ, khoác áo Juventus, tiếp tục nằm kho. Không được, phải đè lão, bóp chết cái ý tưởng ngu ngốc ấy từ trong trứng nước. Thịnh chồm lên, giọng rít qua kẽ răng :

- Ông già, ông biết hết rồi, đúng không?

- Biết hết - Tiếng đáp vẫn không chút thay đổi về âm lượng - chú mày ngu bỏ mẹ, mùa này làm chó gì có thằng thợ rừng nào dám vác xác lên núi. Lũ nó xơi tái à? Bây giờ chú muốn biến khỏi đây, cũng được, nhưng đường ra quốc lộ nước cắt rồi, chỉ có cách ra đầu xóm, đi ngược lên hướng Tây, khoảng bảy, tám cây số gì đó, gặp xưởng cưa bỏ hoang, rẽ trái độ mấy trăm mét là đến nơi.

- Đến đâu?

- Trại cải tạo số 7, chỗ ở quen thuộc của chú mày chứ còn đâu nữa.

Thịnh cuống. Mẹ kiếp, cứ tưởng dọa nạt thì lão sợ, hóa ra như đá ném ao bèo, nước đổ lá khoai.

Ông già tưng tửng:

- Bắt chú mày dễ như ăn kẹo.

Thịnh “cóc” nổi khùng:

- Này, ông là cái chó gì mà ăn nói như như tướng thế?

- Tướng chả phải, tá cũng không nhưng có chân trong Ban công an xã. Chừng đó cũng đủ khả năng để tóm một thằng phạm trốn trại như chú. Thôi, ngủ đi cho lành, đừng có lọ mọ nữa, vô ích.

Có cái gì đó chẹn ngang họng Thịnh. Máu đông lại trong từng thớ thịt. Quái lạ, lão già này có lẽ uống cả tấn thuốc liều mới dám ăn nói tưng tửng kiểu ấy. Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa… Đời hắn chưa bao giờ gặp tình huống oái oăm đến thế.

Chưa đầy một phút sau, tiếng ngáy lại vang nhà.

Mưa rừng vẫn rả rích.

*  *   *

Tiếng xích xe đạp lạch xạch làm Thịnh tỉnh giấc. Ngoài sân, ông già đang lúi húi dựng xe đạp. Chắc là ông vừa đi ra ngoài về. Mưa đã tạnh từ lúc nào. Ánh nắng tràn vào căn nhà làm Thịnh chói mắt. Hắn lấy làm lạ là tại sao đêm qua mình chưa bỏ đi khỏi ngôi nhà quỷ ám này.

- Thôi, dậy đi, nằm ườn ra đấy công an vào thộp cổ bây giờ.

Hai tiếng “công an” khiến Thịnh bật khỏi giường như một chiếc lò xo. Theo bản năng, hắn đưa mắt nhìn quanh. Chỉ có ông già nhìn hắn cười cười. Nụ cười bí hiểm và bất an. Rõ đối phương đang chơi trò mèo vờn chuột với hắn. Đã thế, cứ nắn gân nhau chút đỉnh:

- Ông vừa đi báo công an chuyện tôi ở đây phải không?

- Ừ.

Tiếng “ừ” tỉnh queo làm Thịnh “cóc” chột dạ. Bỏ mẹ, không khéo lão làm thật chưa chừng. Đúng là toi cơm, biết thế hôm qua biến cho rảnh nợ, cứ lởn vởn ở đây chả khác gì cưỡi trên quả bom nổ chậm. Thấy thằng giang hồ trốn trại tỏ ra căng thẳng, ông già bồi tiếp :

- Ngoài ủy ban, người ta đang kháo ầm lên chuyện chú mày bỏ trốn. Trại cải tạo đã thông báo đến các xã lân cận yêu cầu phối hợp truy lùng rồi. Ta bảo: Cái thằng vắt mũi chưa sạch ấy đang ngủ trương ngủ nứt ở nhà tôi. Các vị vào mà xích, dễ như bắt cá trong chậu, tóm chim trong lồng.

Đến nước ấy thì Thịnh “cóc” nổi điên thật sự. Hắn nhảy bổ tới nắm cổ áo ông già, giọng rít lên:

- Công an mà đến đây thì ông chết đầu nước, rõ chưa?

Ông già, vẫn giữ sự bình thản cố hữu, nói:

- Yên chí, họ không đến đâu. Nghe ta nói thế, các bố ấy còn cười ầm lên bảo cái ông này thật khéo đùa. Nó mà ở đấy chắc cả đêm hôm qua ông tè ướt cả tá quần rồi. Thôi, ra kia giúp ta bắt con gà làm thịt. Trưa nay có khách.

*   *   *

Khách là một người mà kể cả trời sập, đất sụt, Thịnh “cóc” cũng không bất ngờ bằng.

Kinh đại ca.

Sau khi uống chén rượu khơi mào, ông già tập tễnh vác cuốc lên đồi, để mặc hai vị khách tùy nghi trò chuyện.

Kinh đại ca kể:

- Cách đây 8 năm, cái đận mày còn nằm trong trại Nam Hà, bị công an Hà Nội truy gắt, tao dạt lên vùng này lánh nạn. Đói quá, tao chặn đường mấy bà đi chợ sớm chấn lột, kiếm ăn đắp đổi qua ngày. Không ngờ, một buổi tao đụng ông già. Cứ tưởng dễ xơi, nào ngờ chỉ mấy đường cước, ông cho tao đo ván.

Chắc mẩm phen này nhập kho, nào ngờ ông bảo chú mày nghĩ cho kỹ đi, làm thằng người mà sống mãi thế này liệu có ổn không?  Nếu muốn thay đổi thì theo ta về. Đang lúc ngán ngẩm cái kiếp cướp bóc, tao theo ông già về thật. Ông nhường cho tao cả quả đồi, dạy tao trồng khoai, dâm sắn, chăm cây ăn quả, nuôi gà, chăn lợn, đào ao, ngăn suối thả cá… Tuy vất nhưng thanh thản mày ạ. Không phải lo trốn chui trốn lủi chỗ này chỗ kia, không sợ bị thanh toán, không ngại phải cho tay vào còng, rồi nằm trại cải tạo…

Sau này tao mới biết, ông từng là một cảnh sát hình sự khét tiếng của Công an Hà Nội, cái chân trái đi tập tễnh cũng là do một lần truy đuổi cướp bị dính đạn. Về hưu, vợ mất sớm, con cái phương trưởng cả, chán cảnh phố phường tù túng, ông bán căn nhà tập thể, lên xứ này thầu mấy chục ha đất hoang, lập trang trại, lấy việc cuốc trồng làm vui. Cách đây 3 năm, ông còn đi hỏi vợ cho tao. Bây giờ con gái đầu lòng đã biết bi bô gọi bố rồi. Vất vả đến mấy, chỉ cần nghĩ đến vợ con là mọi nhọc nhằn, sầu muộn tan biến hết… Ơ kìa, uống đi, sao đực mặt ra như ngỗng ỉa thế?

Tự nhiên, Thịnh ứa nước mắt. Ừ nhỉ, tại sao chưa bao giờ hắn tự hỏi cái câu ông già đã hỏi Kinh: Làm thằng người, sống mãi thế này liệu có ổn không?

Thịnh buông bát, đứng dậy, giọng dứt khoát :

- Đại ca cho em về trại cải tạo.

Bữa tiệc hàn huyên bỏ dở nửa chừng.

Khuya hôm đó trong trại, sau khi lên giường nằm, Thịnh mới chợt nhớ ra là mình chưa kịp chào và cảm ơn ông già, cũng chưa hỏi ông tên ông và tại sao ông biết Kinh đại ca và hắn quen nhau? “Kỳ lạ, kỳ lạ thật” - hắn lẩm bẩm.

Đêm ấy, Thịnh “cóc” ngủ một giấc ngon lành, không mộng mị.

Lê Thanh Tăng

bình luận(0 bình luận)

Cùng chuyên mục
Top