Khúc giao mùa

0 Lê Cẩm Lê
(ANTĐ) - Giữa tuần, sau rất nhiều chờ đợi, một đợt không khí lạnh tràn về. Suốt đêm nằm nghe gió thổi lồng lộng qua các tán cây, qua mái hiên, đập rầm rầm vào cửa chớp, cửa chính của các ngôi nhà mà lòng hồi hộp, xen lẫn vui mừng. Bởi gió về, gió giao mùa bao giờ cũng mang đến những điều mới mẻ.

Khúc giao mùa

(ANTĐ) - Giữa tuần, sau rất nhiều chờ đợi, một đợt không khí lạnh tràn về. Suốt đêm nằm nghe gió thổi lồng lộng qua các tán cây, qua mái hiên, đập rầm rầm vào cửa chớp, cửa chính của các ngôi nhà mà lòng hồi hộp, xen lẫn vui mừng. Bởi gió về, gió giao mùa bao giờ cũng mang đến những điều mới mẻ.

Quả vậy, sáng ra, cả Hà Nội như bừng thức sau nhiều ngày oi bức, ong ong và nồm ẩm. Gió nhưng không mưa mà nắng hoe vàng nên các nẻo đường khô ráo và sạch sẽ. Dòng người trên phố ai nấy đều khoác những tấm áo dầy dặn hơn thường ngày, với khuôn mặt giãn nở, vui vẻ vì không còn ngột ngạt, mệt nhọc trong một năm thời tiết quá nhiều biến động như thế này. Vui nhất có lẽ là những hàng cây dọc các con phố Trần Hưng Đạo, Bà Triệu, Đinh Tiên Hoàng, Hoàng Diệu, Phan Đình Phùng, và xa hơn là Nguyễn Trãi, Phạm Văn Đồng…

Sau một đêm gió mùa, cây cối dường như đồng loạt bảo nhau vàng rực lên, rồi cứ thế rắc lá thỏa thuê trên khắp vỉa hè, lòng đường. Theo chiều lăn của bánh ôtô, xe máy, gió cuốn lá lên như nghìn vạn con bướm bay chấp chới trong rừng già, như từng đàn chim nhỏ nhảy nhót tung tăng reo ca. Dù bạn có là ai, ngồi trong ôtô kính kéo kín mít hay vội vã trên chiếc xe máy, hoặc nhàn tản rong ruổi trên những chiếc xe đạp, thì tôi dám chắc, bạn đều không thể cầm lòng được trước những thảm lá vàng kỳ diệu ấy.

Bạn tôi, người rất yêu hội họa, còn nhất quyết đồ rằng, sắc vàng đỏ chói lọi thường xuyên xuất hiện trong tranh của họa sĩ Thành Chương cũng khởi nguồn từ những thảm lá trải dài khắp phố phường Hà Nội những khoảnh khắc giao mùa này. Bởi họa sĩ Thành Chương từng có những năm tháng tuổi thơ và gần nửa cuộc đời mình gắn bó với phố, với nhà, với vỉa hè, cây cối Hà Nội trước khi lên lập phủ ở mãi dốc Dây Diều trên Sóc Sơn.

Cữ này, hàng năm đã thấy loại hoa rất đặc trưng của Hà Nội - hoa loa kèn - tràn sắc trắng và hương thơm thanh khiết của mình ra khắp phố. Năm nay thời tiết khô hanh, nhiều người gần như quên đi nỗi mong đợi rất Hà Nội ấy. Thì đây, đợt gió mùa này đã kéo cả mùa hoa loa kèn về theo. Trong cơn gió lạnh sáng nay, tôi đã thấy nhiều chuyến xe chở loa kèn ngược xuôi trong phổ cổ.

Một bà cụ lưng còng, tóc bạc, khuôn mặt đã in rất nhiều dấu năm tháng chợt bừng lên khi thấy cô hàng quen của mình đỗ trước cửa nhà trên phố Hàng Tre. Bà nâng niu từng bông hoa, tẩn mẩn chọn lựa kỹ càng rồi nhẩn nha cắm từng cành vào cái lọ đã được dùng riêng cho loại hoa này suốt mấy chục năm qua. Bà cụ bảo, năm nào cũng hồi hộp chờ được cắm lọ loa kèn đầu tiên của mùa, như chờ đợi người yêu đến thăm nhà thời thiếu nữ. Dù nắng, dù mưa, ốm đau hay vui buồn, thói quen ấy trong bà chưa bao giờ thay đổi.

Còn tôi, mỗi khi nhìn một bình hoa loa kèn, nhất là khi nó được cắm trên tầng 2 của một ngôi nhà cổ có cửa sổ nhìn xuống phố thì tôi thấy rằng, hầu như chưa có một loại hoa nào gắn với Hà Nội mật thiết đến thế. Cho dù có lẽ, loa kèn không được sinh ra ở xứ này. Cho dù, Hà Nội còn rất nhiều loài hoa khác như đào Nhật Tân, như lay ơn hay thược dược…

Suốt từ thuở các thiếu nữ còn mặc áo dài không chiết eo, đeo kiềng bạc và mái tóc thì vấn nhẹ trước trán, cặp hờ sau vai, khoác chiếc làn trong đó có những bông hoa lấp ló phía trong, thả từng tiếng guốc nhỏ thanh trên vỉa hè hay thời hiện đại, các cô, các chị váy ngắn, buộc hoa sau những chiếc xe máy đắt tiền chạy hối hả trên phố thì hoa loa kèn vẫn có gì khác đâu.

Vẫn cái dáng hoa vươn cao kiêu hãnh, với màu trắng xanh thon thon. Và cái chính là, mỗi năm loa kèn chỉ có một mùa, nở dồn đập trong những tháng cuối xuân đầu hè mà thôi. Ai mải mê chơi, mải mê làm, mải mê tính toán, đến khi ngẩn người ra, hoa chỉ còn lại chút hương vương sót. Đành ngậm ngùi chờ đến mùa sau. Mà khi ấy, ta đã lại thêm một tuổi nữa rồi.

Đấy, gió về gợi nên biết bao suy tưởng. Đã giao mùa thật chưa, khi mà một mùa đông, trời nóng lên, lạnh đi biết bao nhiêu lần, cả một mùa xuân, những hạt mưa tí tách cứ thưa vắng dần như một Hà Nội cũ đang dần dần biến mất? Chỉ biết, gió về, Hà Nội dường như cồn lên bởi một cơn sóng nhỏ. Và trái tim ta cũng khẽ đập xao xuyến lạ thường. 

Lê Cẩm Lê

bình luận(0 bình luận)

Cùng chuyên mục
Top