Đi về nơi hoang dã ở thành phố Đà Lạt mộng mơ

0 Nhà văn Di Li
ANTD.VN - Ra khỏi trung tâm thành phố Đà Lạt bình yên, người ta có thể thử chút cảm giác mạnh ở các khu du lịch có những ngọn thác nổi tiếng như trò chơi máng trượt và leo dây mạo hiểm ở thác Dalanta; hoặc vượt thác, thám hiểm, câu cá, cắm trại ở thác Bobla. 

ảnh 1

Thác Prenn nằm ngay kề trung tâm Đà Lạt, trên đường ra sân bay, là một dòng thác lơ thơ như cảnh giả của một công viên giải trí, nhưng thác Cam Ly kế bên khu Hòa Bình thậm chí còn cạn nước đến mức trở thành kho chứa nước thải của thành phố. Muốn trải nghiệm cảm giác sống động, hùng vĩ thực sự của những dòng thác, bạn nên chịu khó đi xa thêm vài chục cây số để chiêm ngưỡng dòng suối tóc thiên nhiên nơi thác Pongour, thác Cửa Thần, thác Gougah, thác Đambri, thác Voi… Những con thác cao nguyên từ lâu đã trở thành biểu tượng hùng tráng với vô số truyền thuyết tình yêu của những dũng sĩ và sơn nữ người K’Ho.

“Chúa rừng” dưới chân núi Voi

Đà Lạt có khí hậu và cảnh sắc kiểu trời Âu, vì lẽ tương đồng này mà tôi cũng ít gặp khách nước ngoài. Hồ nước xanh lặng lờ được bao quanh bởi những sườn đồi trồng thông, trồng trúc. Nắng vàng rót mật óng ánh trên những vườn hoa đủ màu. Và sớm mai khi nào cũng heo heo lạnh với chút hanh hao của buổi ban trưa.

Người xứ mình thì lấy làm quý giá lắm nhưng dân Âu châu thì không thiết mấy bằng những bãi biển dậy sóng ở Phan Thiết, Nha Trang, những đỉnh núi mù sương Sa Pa hay những con đường trầm mặc cung đình xứ Huế. Điều hấp dẫn khách du lịch nước ngoài nhiều nhất đối với Đà Lạt ấy lại là du lịch mạo hiểm. Họ thường khởi hành các chuyến trekking từ khu du lịch Đá Tiên ở hồ Tuyền Lâm vượt đỉnh Pinhat cao 1.669m để đến điểm du lịch núi Voi và làng dân tộc Đarahoa.

Nhắc đến làng Đarahoa thì người Đà Lạt không ai không biết tới ông Nguyễn Đức Phúc, người được coi là “chúa rừng” dưới chân núi Voi. Ông Phúc được dân làng Đarahoa gọi âu yếm là Papa Phúc. Năm 1992, ông Phúc xin nhận 355ha rừng dưới chân núi Voi và kêu gọi đồng bào dân tộc K’Ho về định cư. Ông thành lập làng Đarahoa với đầy đủ già làng, trưởng bản và trường học cho trẻ em. Ngoài những vườn cà phê và khu chăn nuôi giúp tạo thu nhập cho dân làng thì du lịch chính là nguồn thu chủ đạo giúp duy trì Đarahoa. 

Trải nghiệm mạo hiểm với khách sạn “trên trời”

Khu du lịch núi Voi không giống như resort Cadasa, EdenLake, Mandagui hay Ana          Mandara phục vụ du khách bằng xe ô tô cổ. Papa Phúc cứ để nguyên sơ như thế với những bãi đầm lầy ngút sậy, những khu nhà sàn mà tối đến muỗi mòng vo ve tận mùng. Du khách ngủ lại trong các căn nhà tiện nghi vừa phải, khi màn đêm buông thỏa sức nghe tiếng chim kêu vượn hú voi gầm, cả tiếng róc rách đặc trưng của “suối trên ngàn” (Theo tiếng K’Ho, Đarahoa nghĩa là “suối trên ngàn”).

Những người yêu thích cảm giác hoang sơ, mạo hiểm mà không kém phần lãng mạn có thể thuê một ngôi nhà tổ chim trên ngọn cây. Có rất nhiều nhà tổ chim như thế được gắn trên những thân cây ở độ cao từ 6-20m. Để lên được khách sạn “trên Trời” này, khách phải đủ can đảm vượt qua nỗi sợ độ cao để ngoắc ngoẻo từng bậc một trên hai cầu thang cheo leo bắc vào thân cây kiểu thổ dân.

Leo lên đến nơi thì khỏi muốn xuống, phần vì nghĩ đến quãng đường mạo hiểm vừa rồi đã đủ phát ngại, phần vì nhà tổ chim thi vị quá. Trong “nhà” có đủ cả giường nệm, bàn nước tí hon và cả một công trình phụ tí hon ở “gian” bên cạnh. Ngồi trong khách sạn “thiên đường”, thò cổ ra ngoài ô cửa sổ tí hon ngắm toàn cảnh núi rừng lấp lánh nắng vàng và ríu ran chim hót, dễ tưởng đâu rằng ta được sinh ra ở giữa thiên nhiên này. 

ảnh 2Khu du lịch núi Voi ở Đà Lạt vẫn còn nguyên sơ với những bãi đầm lầy ngút sậy 

Thành phố của nghệ thuật

Dường như mỗi người dân Đà Lạt đều là một nghệ sĩ. Có cảm giác như thế, một thứ sáng tạo bình dân mà gần gũi. Thời gian ở thành phố cao nguyên xinh xắn này không nhiều, vậy mà quay mặt phía nào cũng được chiêm ngưỡng nghệ thuật: Nghệ thuật kiến trúc, nghệ thuật thêu và đan, nghệ thuật làm búp bê len, nghệ thuật nhiếp ảnh và âm nhạc… đều thấm đẫm mỗi đời sống. 

Trước khi lên Đà Lạt, tôi lên mạng, tìm thấy Facebook của studio Phạm Phước liền liên hệ trước qua điện thoại. Phạm Phước chị chị em em ngọt xớt, tôi cũng xưng thế vì đoán chắc đó là một cậu thanh niên mới vào nghề ôm ống kính Canon đi kiếm thêm. Tôi đặt một buổi chụp hình vào buổi sáng và Phạm Phước bảo sẽ đến đón. Y hẹn, Phạm Phước gọi điện cho tôi bảo đang ở sảnh. Ngó lên thấy xe ô tô màu mận đề studio Phạm Phước và một bác tóc bạc mặc áo ký giả, tôi ồ lên kinh ngạc.

Quả là nhiếp ảnh gia Đà Lạt chuyên nghiệp hơn hẳn Hà Nội, trong khi ở nhà mình, các cô dâu chú rể muốn thuê chụp hình đều phải tự lo xe thì Phạm Phước có hẳn xe riêng in logo cứ như xe truyền hình. Nhiếp ảnh gia Phạm Phước lái xe chở khách đi chụp hình, nhất cử lưỡng tiện.

Trên đường đi bác nhiếp ảnh gia sinh năm 1967 với 30 năm tuổi nghề khoe cũng đã từng lên báo khối rồi, về lên mạng mà xem. Quả nhiên Google cho ra kết quả những tác phẩm của Phạm Phước từng được giải khu vực và toàn quốc. Thật không tầm thường. Lúc đến nhà Phạm Phước để nhận ảnh, thấy nhiếp ảnh gia ở trong một dinh cư rộng ngang biệt thự, có hàng rào trắng, sân vườn, cối xay gió và phòng trưng bày các đồ sưu tầm.

ảnh 3Nhà văn Di Li 

Nghe nhạc Trịnh trên cao nguyên tình yêu

Ở Đà Lạt, các tư gia đều nhang nhác quán cà phê vườn, còn những quán cà phê cao nguyên, có lẽ đã được thiên nhiên ưu đãi cho vị trí đắc địa nhất trên dải đất hình chữ S. Vào quán uống một ly cà phê cao nguyên, ấy cũng như vãn cảnh thần tiên ở một khu du lịch, với thác và suối reo róc rách, cối xay nước kẽo kẹt, vườn hoa khoe màu ngũ sắc, thảm cỏ lưng chừng đồi, nước mưa thánh thót từ trên giọt gianh. 

Quán xá mà cứ róc rách, tí tách nỉ non như thế, nếu có cái hẹn công việc với người khác giới âu cũng là không dám vào. Mà quán cà phê nào trên đất cao nguyên này cũng nên thơ như cõi mộng, vì nếu không ngự trên lưng chừng núi, không ẩn mình bên vệ đường tím ngắt màu phượng, thì cũng vươn ra lan can giữa hồ nước lấp lánh thông soi. Do vậy, nếu tới Đà Lạt để đi công tác, hay bất kỳ mục đích gì không vương vấn đến chữ tình, ắt là nên tránh đừng bước ra khỏi cửa khách sạn. Bởi nếu không có một người nào đó bên cạnh, Đà Lạt rất dễ khiến bạn chạnh lòng. 

Ngay trong khu vực nhà khách Minh Tâm đã có một quán cà phê đặc biệt. Quán hình tròn và có chóp mái bằng vải như rạp xiếc, núp bóng dưới những bậc thang sâu như che giấu, như ngụy trang khỏi ánh mắt người qua lại, ấy nhưng luôn có khách. Quán có hai người đàn bà xinh đẹp hát nhạc Trịnh. Tối nào cũng hát, dù đông khách hay ít khách, dù lạnh se sắt hay mưa rơi ủ rũ. Một người còn trẻ, trên tay lúc nào cũng có cây đàn guitar, một người đã bước xế chiều, giọng trầm liêu trai nhang nhác Khánh Ly nhưng tuổi tác đã khiến chất giọng thêm phần hiu quạnh mà bớt đi âm vực cao khỏe khoắn. 

Quán âm u tối mà ấm áp trong ánh nến và hoa hồng. “Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ” lại chậm rãi từng giọt đàn. Có lẽ không nơi nào nghe nhạc Trịnh hợp hơn không gian Đà Lạt, nơi có nỗi buồn không tê tái, không xót xa, không kiệt quệ mà cứ chìm dần vào bâng khuâng lúc nào không biết. Nghe nhạc Trịnh trên cao nguyên tình yêu, thấy trần gian này sao đã cho mình nhiều đến thế, và chốc bỗng vụt xa ngái như hồ đã không còn ký ức. 

bình luận(0 bình luận)

Cùng chuyên mục
Top