“Chiếc điều hòa” của thành phố

0 Nhật Linh
(ANTĐ) - Nóng, nóng, nóng và… nóng, đó là những từ “thời sự” của Hà Nội những ngày này. Vào cuối tuần, người Hà Nội có thể tránh nóng bằng chuyến du lịch ngắn ngày đến Sapa, Đà Lạt, Tam Đảo. Nhưng nắng nóng nối dài từ tuần này sang tuần khác, lại vào đúng dịp thi cử, không có cách nào khác, những công dân Thủ đô đành phải trân mình sống chung với “hiệu ứng đô thị”, “bức xạ nhiệt theo chiều ngang” giữa các công trình bê tông làm Hà Nội như chiếc chảo lửa cả ngày lẫn đêm. Lúc này, người ta mới thấm thía tác dụng của cây xanh - dũng sĩ hiên ngang che nắng, giảm sức nóng của bề mặt. Và người ta cũng thầm cảm ơn, vì Hà Nội còn có hồ - những chiếc điều hòa nhiệt độ khổng lồ.

“Chiếc điều hòa” của thành phố

(ANTĐ) - Nóng, nóng, nóng và… nóng, đó là những từ “thời sự” của Hà Nội những ngày này. Vào cuối tuần, người Hà Nội có thể tránh nóng bằng chuyến du lịch ngắn ngày đến Sapa, Đà Lạt, Tam Đảo. Nhưng nắng nóng nối dài từ tuần này sang tuần khác, lại vào đúng dịp thi cử, không có cách nào khác, những công dân Thủ đô đành phải trân mình sống chung với “hiệu ứng đô thị”, “bức xạ nhiệt theo chiều ngang” giữa các công trình bê tông làm Hà Nội như chiếc chảo lửa cả ngày lẫn đêm. Lúc này, người ta mới thấm thía tác dụng của cây xanh - dũng sĩ hiên ngang che nắng, giảm sức nóng của bề mặt. Và người ta cũng thầm cảm ơn, vì Hà Nội còn có hồ - những chiếc điều hòa nhiệt độ khổng lồ.

Hà Nội là thành phố trong sông, vì thế, hẳn nhiên Hà Nội có nhiều hồ. Nếu những ngày này không có khoảng không lộng gió quanh những chiếc hồ thì không biết cái nắng nóng tích tụ trong từng con phố, dồn lên từng con người sẽ trở nên khủng khiếp như thế nào. Từ mờ sáng cho đến tối khuya, hồ vốn là nơi diễn ra nhiều hoạt động như tập thể dục, ngắm cảnh, dạo mát… nay lại càng đông vui, tấp nập hơn bao giờ hết. Nhiều người còn ước, hồ sẽ biến thành “nhà” của mình. Có người thì mặc nhiên coi hồ là nơi cư ngụ chính, khi mà ngay cả ban đêm, nền nhiệt thấp nhất của Hà Nội là trên 30 độ. Dù tình trạng mất điện về đêm không còn là nỗi kinh hoàng như đợt nắng nóng trước. Nhưng rõ ràng, nỗi lo ấy chẳng là gì, bởi thay vì chui vào căn phòng điều hòa kín mít, thì điềm nhiên tĩnh tại hưởng thụ gió trời mát lành của hồ hẳn là lựa chọn an toàn và tiết kiệm hơn cả.

Tuy vậy, hồ không chỉ hữu ích mỗi khi nắng nóng. Chẳng những là nơi hội tụ khí thiêng nghìn năm, hồ Hà Nội còn là những tấm gương để thành phố nghiêng mình duyên dáng soi bóng. Dù thành phố có kiến trúc lộn xộn thiếu quy hoạch, bầu trời có bị cắt xẻ, bụi bặm hay những tòa nhà hiện đại đẹp như mơ, những rặng cây xanh tốt bốn mùa thì qua mặt nước phẳng lặng, hình ảnh cũng trở nên đẹp và thơ mộng hơn bao giờ hết. Nhà bưu điện Bờ Hồ và bạt ngàn lộc vừng, gạo, phượng, bằng lăng ôm trọn lấy bóng tháp Rùa ở hồ Gươm. Khách sạn Sofitel, những biệt thự hồ Tây và bóng trai gái yêu nhau tình tự trên đường Thanh Niên giữa lớp lớp mây trắng soi xuống lòng hồ Tây. Rồi hồ Thiền Quang, hồ Trúc Bạch, hồ Bảy Mẫu, hồ Ba Mẫu, hồ Ngọc Khánh, hồ Giảng Võ…

Bất cứ khi nào muộn phiền với bộn bề cuộc sống, tôi đều chọn một chiếc ghế đá sát mép hồ, ngắm hình ảnh phản chiếu dưới mặt gương là thấy lòng mình như lắng dịu lại. Chợt nghĩ, nếu Hà Nội không có hồ, nghĩa là thành phố không có không gian để thở, thì có lẽ sẽ ít đi những người yêu đến mê đắm mảnh đất này.

Cuộc sống quanh hồ cũng là một phần của bộ mặt thành phố. Người Hà Nội chọn hồ làm nơi vui chơi giải trí hay bám lấy hồ để mưu sinh bằng đủ mọi nghề khác nhau. Từ “xe ôm”, nhặt rác, quán nước chè, dăm ba cái kẹo lạc, gánh hàng rong, vài cái bánh dầy giò, xôi, bánh khúc, vài quả dứa, chuối, mận hay thuốc lá thuốc lào, thậm chí là thuốc phiện và cả những thứ khủng khiếp khác.

Đối với nhiều người, hồ là của thiên nhiên, vì vậy họ mặc nhiên sử dụng đến mức tận dụng triệt để hồ. Nếu biết nói, tất cả các hồ ở Hà Nội đều kêu cứu. Nội thành Hà Nội hiện nay chỉ còn khoảng 100 chiếc hồ lớn nhỏ, với diện tích mặt nước khoảng hơn 1.000ha. Từ năm 1990 đến nay, có khoảng hơn hai chục chiếc hồ bị xóa sổ và hàng trăm héc ta diện tích mặt nước bốc hơi không dấu vết. Những chiếc hồ như hồ Ngọc Hà, hồ Vạn Phúc, hồ Hào Nam từ lâu đã vắng bóng trong “từ điển hồ” của Hà Nội. Số phận những chiếc hồ còn lại cũng không “khá” gì hơn.

Cái thì bị đóng cọc, đổ đất lấn chiếm dần (hồ Tây, hồ Trúc Bạch…), cái thì bị ô nhiễm nặng vì người dân đổ rác thải bừa bãi xuống (hồ Linh Quang, Rẻ Quạt, Tứ Liên…).  May ra chỉ có hồ Gươm, hồ Thiền Quang, hồ Thủ Lệ gần đây là không bị lấn chiếm. Những nghiên cứu về hàm lượng chất độc hại trong nước hồ gấp nhiều lần mức cho phép khiến người Hà Nội giật mình. Nhưng chỉ bằng cảm quan, người ta cũng có thể thấy hầu như hồ nào ở Hà Nội cũng lập lềnh vô số các loại rác, vừa mất mỹ quan vừa bốc mùi nồng nặc khiến nhiều hồ Hà Nội không còn là viên ngọc quý mà là nỗi ám ảnh mỗi khi phải đi qua đây.

Vì vậy, hơn ai hết, trong những ngày nắng nóng này, người Hà Nội phải nhận lại tất cả những gì mình gây ra cho hồ. Thoảng trong cơn gió mùa hè, tôi hy vọng chút trắc ẩn của con người với những hồ Hà Nội sẽ lay động.           

Nhật Linh

bình luận(0 bình luận)

Cùng chuyên mục
Top