Sự thật gây sốc về bệnh lây qua đường tình dục

0 Khánh Hòa

ANTĐ Dùng bao cao su khi quan hệ tình dục vẫn có thể bị lây nhiễm bệnh qua đường tình dục. Hầu hết những người bị bệnh lây qua đường tình dục không có bất kỳ dấu hiệu hoặc triệu chứng nào. Một số khác lại có các triệu chứng nhẹ nên họ hoặc không để ý hoặc là nhầm với bệnh khác. Đàn ông và phụ nữ bị nhiễm clamydial mà không được chữa trị có thể dẫn đến vô sinh. Trẻ em cũng có thể mắc bệnh do sự chủ quan của người lớn. Tại Việt Nam, mỗi năm có khoảng 800.000 - 1 triệu người mắc bệnh lây truyền qua đường tình dục (LTQĐTD).

ảnh 1
Dùng bao cao su vẫn có thể bị bệnh LTQĐTD

Bác sỹ sản khoa Lê Thị Kim Dung, Trung tâm y tế Thái Hà cho biết thông thường mọi người nghĩ chỉ cần đeo bao cao su là yên tâm, không sợ bị lây bệnh. Tuy nhiên thực tế bạn vẫn có thể bị các bệnh LTQĐTD ngay cả khi đã được bảo vệ. Lý do vì LTQĐTD lây lan theo hai cách, thông qua làn da bị lây nhiễm và tinh dịch bị lây nhiễm. Một số LTQĐTD, chẳng hạn như bệnh giang mai, mụn rộp sinh dục và HPV, có thể gây ra vết đau nhức ở bất kỳ chỗ nào trên đùi, hậu môn, hai tinh hoàn và mông, những vùng không được bảo vệ bởi bao cao su. Vì vậy, dù việc sử dụng bao cao su rất quan trọng nhưng đừng nghĩ rằng sử dụng nó mỗi khi quan hệ là bạn đã có thể loại bỏ nguy cơ bị LTQĐTD. Một số bệnh như HIV, giang mai, bệnh lậu và chlamydia có thể kiểm tra dễ dàng. Nhưng bệnh mụn rộp sinh dục và HPV sẽ khó hơn. Và để biết kết quả kiểm tra HIV chính xác nhất, một người cần phải đợi ít nhất 2 tháng sau khi có những tiếp xúc có thể xảy ra với virut này. Điều đáng nói là bệnh LTQĐTD không dễ phát hiện. Một người trông rất sạch sẽ, bình thường cũng có thể bị bệnh LTQĐTD. 

Phụ nữ và đàn ông bị nhiễm chlamydial có thể dẫn đến vô sinh 

Chlamydia là một loại bệnh lây truyền qua đường tình dục phổ biến nhưng có thể dễ dàng chữa khỏi. Tuy nhiên nếu không được điều trị, bệnh chlamydia có thể làm cho phụ nữ khó có khả năng mang thai. Gần đây một nghiên cứu tại Thụy Điển còn cho biết không chỉ phụ nữ mà đàn ông nhiễm chlamydia cũng có thể gây vô sinh. Nghiên cứu đã kiểm tra 244 cặp vợ chồng vô sinh để tìm bằng chứng về chlamydia, một bệnh nhiễm trùng thông thường xuất hiện mà không có triệu chứng. Họ ghi nhận đàn ông  nhiễm chlamydial ở những người mà hệ thống miễn dịch đã tiếp xúc với căn bệnh này và đã sinh kháng thể để chống lại bệnh) có cơ hội làm cha thấp hơn 33% so với những người thường.

Trong khi giới nghiên cứu đã biết từ lâu rằng phụ nữ nhiễm chlamydia dễ phát triển bệnh viêm khung xương chậu và vô sinh, song nguy cơ tương tự ở đàn ông thì chưa được biết đến rộng rãi. Phát hiện này là điều đáng lo ngại, bởi theo các nhà nghiên cứu, hầu hết người nhiễm chlamydia không nhận ra họ đang mắc bệnh. Khoảng 90% nữ giới và gần một nửa số đàn ông nhiễm bệnh không biểu hiện triệu chứng. Vì vậy lời khuyên của các bác sĩ là phụ nữ có quan hệ tình dục trước 25 tuổi nên kiểm tra bệnh chlamydia. 

Chlamydia thường lây lan từ người này qua người khác khi họ thực hiện hành vi tình dục qua đường miệng, âm đạo hoặc hậu môn hay dùng chung các dụng cụ tạo khoái cảm với người bị bệnh này. Chlamydia sống trong các tế bào cổ tử cung, niệu đạo, trực tràng, và đôi khi ở cả họng và mắt. Nó hoàn toàn có thể lây từ mẹ sang thai nhi. Chlamydia được coi là “kẻ thù thầm lặng” bởi vì ở giai đoạn sớm, hầu hết bệnh nhân (cả nam và nữ) đều không thấy mình có triệu chứng rõ rệt nào. Các triệu chứng thường xuất hiện 1-3 tuần sau khi bạn lây nhiễm từ người bệnh theo các cách đã nói ở trên. Có khi thời gian ủ bệnh kéo dài cả tháng hoặc hơn, cho tới khi bệnh phát ở toàn thân.  Nếu bạn nghi ngờ mình bị nhiễm Chlamydia thì việc kiểm tra sớm là rất quan trọng. Phụ nữ dùng dụng cụ tránh thai hoặc đã bị sảy thai nên đi khám xem có bị nhiễm chlamydia hay không. Các xét nghiệm thường đơn giản và không gây đau. Chlamydia dễ dàng được điều trị bằng kháng sinh với liều gấp đôi hoặc dùng liều bình thường trong thời gian khoảng 2 tuần.

BS Lê Thị Kim Dung, cho biết: “Một trong những thói quen khiến tỷ lệ vô sinh nữ tăng cao hiện nay chính là thái độ ứng xử của mỗi người đối với quan hệ tình dục và cụ thể là thói quen quan hệ tình dục không sử dụng biện pháp tránh thai an toàn. Tình dục không được bảo vệ dẫn đến nhiều nguy cơ. Thứ nhất là nguy cơ cao mắc các bệnh lây nhiễm qua đường tình dục khiến đường sinh dục dễ bị viêm nhiễm và dẫn đến tình trạng vô sinh. Thứ hai là nguy cơ có thai ngoài ý muốn. Việc xử lý thai ngoài ý muốn có thể để lại hậu quả viêm nhiễm không lường trước…”

Trẻ em cũng có thể mắc bệnh lây qua đường tình dục

Nhiều người nghĩ rằng những bệnh LTQĐTD chỉ gặp ở người lớn nhưng thực tế, trẻ em cũng có thể mắc do sự chủ quan của người lớn trong việc chăm sóc. BS Lê Thị Kim Dung kể rằng cách đây không lâu, một cháu bé 8 tháng tuổi đã được mẹ đưa đến để điều trị nhiễm nấm âm đạo. Trước đó, cháu bé bị nấm đã điều trị lành nhưng chỉ ít ngày sau đó, bộ phận sinh dục ngoài và bẹn nổi mẩn đỏ, có ít bợn trắng gây ngứa ngáy, khó chịu. Sau khi khám cho cháu bé, các BS phát hiện nhiễm nấm và rất có thể tác nhân gây nấm là do cháu mút tay rồi gãi vào vùng kín khiến bệnh lây lan. Hay một trường hợp khác là một bé trai 3 tuổi mắc bệnh giang mai. Người mẹ cho biết trước đo cháu hoàn toàn bình thường. Sau đó người bố tiết lộ là ông bị bệnh giang mai sau một lần quan hệ ngoài vợ chồng và khi về nhà có ôm ấp, chăm sóc con. Bản thân ông bố không hiểu tại sao có thể lây bệnh cho con.

Tại Bệnh viện da liễu Trung ương cũng từng tiếp nhận một bé trai 20 tháng tuổi mắc bệnh sùi mào gà. Bé có biểu hiện như những vết sần sùi như mụn ở đầu dương vật và có dấu hiệu lan rộng ra xung quanh. Người nhà không hiểu nguồn lây của bé từ đâu. Việc điều trị cho cháu rất khó khăn do trẻ em dưới 10 tuổi cũng phải bôi, phải uống thuốc như người lớn trong khi không có thuốc dành riêng cho trẻ em. Hiện số trẻ em bị mắc bệnh sùi mào gà không nhiều nên giới chuyên môn cũng chưa rõ các tác dụng phụ khi điều trị bằng thuốc của người lớn. Do vậy, nếu điều trị không khéo, có thể để lại sẹo ở dương vật khiến việc trưởng thành của dương vật gặp khó khăn, ảnh hưởng đến tâm sinh lý của trẻ sau này.

Giới chuyên môn cho rằng phần lớn trẻ mắc bệnh “người lớn” do người lớn vệ sinh cho trẻ chưa đúng cách, không vệ sinh thường xuyên vùng kín cho bé. Thông thường, virus lây truyền qua đường tình dục có thể tồn tại vài giờ sau khi tay, chân tiếp xúc với bộ phận sinh dục, quần áo vừa thay. Nếu vừa chạm vào nơi bị nhiễm bệnh, không rửa tay tiệt trùng mà lại chăm sóc, tắm rửa cho trẻ, đụng chạm các bộ phận sinh dục của trẻ thì rất có khả năng truyền mầm bệnh sang. Tuy nhiên, giới chuyên môn cảnh báo ngoài các lý do nói trên, không loại trừ trường hợp trẻ mắc bệnh lây truyền qua đường tình dục là do bị lạm dụng, xâm hại. 

Không quan hệ cũng có thể lây bệnh

Vi rút HIV, HPV, lậu, chlamydia, giang mai và viêm gan đều có thể được truyền qua miệng. Các bệnh này có thể được lây truyền thông qua bất kỳ hình thức quan hệ tình dục nào, bao gồm cả âm đạo, hậu môn và miệng. Những tiếp xúc trực tiếp với người bị nhiễm bệnh có thể rất nguy hiểm. Virus Herpes có thể lây truyền qua một nụ hôn sâu, đặc biệt nếu niêm mạc miệng bị trầy xước, nguy cơ bị các bệnh lây truyền qua đường tình dục còn cao hơn. Ngoài ra, còn một số đường lây bệnh lây truyền qua đường tình dục ít phổ biến như miệng, họng, đường hô hấp, mắt, đường máu.

Ngoài ra bệnh tình dục rất dễ tái phát. Nếu một trong 2 người không được điều trị (ở một số bệnh lây truyền qua đường tình dục) thì nguy cơ nhiễm trùng quay lại, dai dẳng rất cao. Nếu đã một lần nhiễm bệnh, bạn cần có biện pháp bảo vệ chính mình bởi nguy cơ tái phát bệnh rất cao, thậm chí là mắc thêm một căn bệnh lây truyền qua đường tình dục mới.

bình luận(0 bình luận)

Cùng chuyên mục
Top