"Ngọn hải đăng" ở đảo Hòn Chuối dẫn lối tri thức mang tên Trần Bình Phục

0 Phi Điệp
ANTD.VN - Gần 10 năm cặm cụi, miệt mài gieo con chữ cho những đứa trẻ ngây thơ, gần như hoàn toàn xa lánh, tách biệt với cuộc sống bên ngoài…, thầy giáo mang quân hàm xanh Trần Bình Phục như một “ngọn hải đăng” dẫn lỗi tri thức cho đám trẻ ấy, nhờ cái tâm sáng của mình.

ảnh 1Lớp học 4 hướng “không giống ai” trên đảo Hòn Chuối

Khi chúng tôi đặt chân lên đảo Hòn Chuối, thuộc thị trấn Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau vào những ngày đầu năm 2019, cũng là thời điểm mà lớp học tình thương duy nhất ở nơi đây đã khang trang hơn. Không còn vách đất, không còn mái lá, không còn những đám bụi bay mù mịt… lớp học đặc biệt của thầy giáo - Đại úy Trần Bình Phục đã có mái tôn, bàn ghế, thư viện và cả dàn máy vi tính như bất cứ một lớp học nào trong đất liền. Chia sẻ với chúng tôi, anh Phục nói chưa bao giờ dám nhận mình là thầy giáo. Chỉ là do bà con, các em học sinh ở Hòn Chuối yêu quý nên mới trao cho anh hai chữ thiêng liêng đó.

ảnh 2Đại úy biên phòng Trần Bình Phục miệt mài gieo chữ trên đảo

6 lần viết đơn xin ra đảo

Tròn 10 năm trước (2009), khi đang ở độ sung sức nhất, anh Trần Bình Phục nghe hung tin mình mắc bệnh ung thư máu do nhiễm phóng xạ. Với tư chất của một người lính, mạnh mẽ trên giường bệnh, kiên nhẫn tuân thủ phác đồ điều trị, các tế bào ung thư trong người anh đã được ngăn chặn sau 1 năm. Anh được xuất viện, nhưng cảm thấy mình cần tìm đến một nơi bình yên trong tâm hồn, hơn là những bon chen xô bồ nơi thành thị.

“Tôi cũng không hiểu nữa, chỉ biết rằng khi ra đây, ánh mắt của những đứa trẻ ở đây mang đến cho tôi sự bình yên. Tôi không nghĩ mình là thầy giáo. Từ đó thật quá lớn lao với tôi. Tôi chỉ là người giúp bọn trẻ biết đến con chữ, biết học để làm người thôi”.

Đại úy Trần Bình Phục

Từng đặt chân đến Hòn Chuối, từng tiếp xúc với người dân và đám trẻ con ở đây, nên anh Phục quyết định xin chuyển công tác, về Đồn biên phòng Hòn Chuối. Thế nhưng, không chỉ có gia đình, mà đơn vị cũng ngăn cản anh, bởi “người ta tìm về thành phố không được, đồng chí lại xin ra đảo”.

Lá đơn xin chuyển công tác của anh Phục bị từ chối 5 lần, trong đó có cả lần thủ trưởng xé đơn ngay trước mặt vì muốn giữ anh lại. Nhưng không nản chí, Trần Bình Phục viết đến lá đơn thứ sáu, và rồi anh cũng được cấp trên chấp thuận.

“Ánh mắt của lũ trẻ mang cho tôi sự bình yên”

Khi chúng tôi tò mò hỏi về lý do anh nhất quyết muốn ra đảo, bất chấp điều kiện ở đây còn muôn vàn khó khăn, thiếu điện, thiếu nước… Đại úy Trần Bình Phục chỉ cười và nói: “Tôi cũng không hiểu nữa, chỉ biết rằng khi ra đây, ánh mắt của những đứa trẻ ở đây mang đến cho tôi sự bình yên”. Ngày mới ra đảo, năm 2010, anh Phục và các đồng đội cảm nhận rõ sự thiếu thốn về vật chất và tri thức của những đứa trẻ trên đảo. 

Cuộc sống mưu sinh, trôi nổi và bấp bênh của cha mẹ chúng khiến cho những đứa trẻ này không có điều kiện để học chữ, và gần như tách biệt với thế giới văn minh bên ngoài. Anh Phục xin cấp trên cho phép mở một lớp học tình thương dạy chữ miễn phí cho đám trẻ. Ban đầu, mong muốn của anh vấp phải sự ngăn cản của chính những phụ huynh của những đứa trẻ ấy, bởi họ cho rằng sinh ra ở biển thì phải bám biển, không cần học hành làm gì.

Nhưng rồi anh vẫn kiên nhẫn thuyết phục. Dần dà, người dân hiểu được chỉ có tri thức mới giúp con em họ thay đổi cuộc sống, nên đã đồng ý. Nhưng chưa hết, anh Phục vẫn phải vượt qua một “cửa ải” khác còn khó khăn hơn, chính là các em. Bởi với chúng, học hành là cái gì đó quá xa lạ. Những đứa trẻ ngày ngày chỉ biết biển trời cá chim, nay phải ngồi một chỗ để tiếp xúc với những điều chúng chưa từng được biết, đôi khi chẳng khác nào cực hình.

ảnh 3Lớp học tình thương nằm dưới tán cây xanh mát trên đảo Hòn Chuối

Và rồi, với tình yêu thương  của mình, anh Phục đã khiến đám trẻ thay đổi. Chúng bảo nhau và cùng tìm thấy nhiều niềm vui trên lớp. Và cứ thế, gần 10 năm nay, mỗi sáng, thầy giáo Phục lại đi bộ 303 bậc đá từ Đồn biên phòng Hòn Chuối (trên đỉnh núi) xuống bãi Chướng để đón bọn trẻ, rồi lại leo ngược trở lại lên lớp. Việc leo hết 303 bậc ấy, trong đó có nhiều đoạn trơn trượt là cực kỳ nguy hiểm. Nhưng Đại úy Trần Bình Phục thậm chí còn cõng những em quá bé để đến lớp.

Đến nay, lớp học đã có 22 học sinh, từ lớp 1 đến lớp 7. Một mình thầy Phục quán xuyến toàn bộ giáo án học tập của 7 lớp đó. Lớp học của thầy có 4 tấm bảng treo ở 4 mặt tường, để dạy cho 4 tốp học sinh khác nhau. Trong một buổi sáng, thầy Phục phải đi vài vòng quanh lớp để phủ đủ kiến thức cho bọn trẻ. “Tôi không nghĩ mình là thầy giáo. Từ đó thật quá lớn lao với tôi. Tôi chỉ là người giúp bọn trẻ biết đến con chữ, biết học để làm người thôi”, thầy Phục chia sẻ.

ảnh 4Những đứa trẻ ngây ngô và đáng yêu trên đảo

Cũng theo Đại úy Trần Bình Phục, nhiều học sinh của anh có thành tích học tập tốt đã được chuyển vào đất liền. Một số em còn được nhận danh hiệu học sinh Giỏi. Mỗi dịp nghỉ hè, chúng đều mang thành quả trở lại Hòn Chuối để khoe với thầy. “Đó là điều khiến tôi hạnh phúc nhất. Nó cho thấy sự nỗ lực của các em dù hoàn cảnh vẫn còn nhiều khó khăn”, người thầy mang quân hàm xanh chia sẻ.

Xin được gọi Đại úy Trần Bình Phục là “ngọn hải đăng” tri thức cho đám trẻ ở Hòn Chuối, bởi tâm sáng của anh, bởi những việc anh đang làm giữa trùng trùng sóng biếc thực sự đang soi sáng cho đám trẻ thơ ngây trên hòn đảo xa xôi này.

bình luận(0 bình luận)

Cùng chuyên mục
Top