Giao cấu bất thành, nạn nhân nhảy lầu, phạm tội gì?

1 PV
ANTD.VN -  Trần Hoàng Anh (SN 1993) quen biết chị Đỗ Thị T. (SN 1995) trên mạng xã hội. Trong buổi gặp mặt đầu tiên, Trần Hoàng Anh rủ chị Đỗ Thị T. đi ăn tối. 

ảnh 1

Ảnh minh họa

Nội dung vụ việc

Sau đó viện lý do đã muộn nên Trần Hoàng Anh rủ chị T. vào nhà nghỉ để nói chuyện. Chị T. không nghi ngờ gì đã đi theo Trần Hoàng Anh vào nhà nghỉ. Tuy nhiên, Trần Hoàng Anh đã đóng cửa phòng yêu cầu được quan hệ tình dục với chị T. Do chị T. từ chối nên Trần Hoàng Anh đã dùng vũ lực để ép buộc chị T. phải giao cấu với mình. Chị T. đã chống cự quyết liệt và chạy ra ban công để kêu cứu. Trần Hoàng Anh đã chạy theo kéo chị T. vào phòng. Do quá sợ hãi nên chị T. đã nhảy từ tầng 3 xuống dưới đất bị thương tích và phải đưa vào bệnh viện cấp cứu. Cơ quan chức năng xác định chị T. bị thương tật 75% sức khỏe. 

Vấn đề đặt ra trong vụ việc này là Trần Hoàng Anh đã phạm tội gì?

 Ý kiến bạn đọc 

Phạm tội cố ý gây thương tích

Trong vụ việc này, Trần Hoàng Anh đã phạm tội cố ý gây thương tích theo Điều 104, Bộ luật Hình sự. Mục đích ban đầu của Trần Hoàng Anh là muốn giao cấu với chị Đỗ Thị T. Tuy nhiên khi chị Đỗ Thị T. chống cự, Hoàng Anh đã tìm mọi cách để ép buộc chị T. phải giao cấu với mình. Sự ép buộc của Hoàng Anh lên đến đỉnh điểm khi chị T. chạy ra ban công của nhà nghỉ để kêu cứu nhưng Hoàng Anh vẫn không buông tha.

Hành vi Hoàng Anh kéo chị T. vào phòng để thực hiện hành vi giao cầu đồng nghĩa với việc ép chị T. phải phục vụ cho mục đích của mình. Việc chị T. nhảy từ tầng 3 xuống đất là hậu quả của việc Hoàng Anh đã cố ý gây áp lực với chị T. Do đó hành vi của Hoàng Anh chính là nguyên nhân khiến chị T. phải nhảy xuống đất dẫn tới hậu quả chị T. bị thương tích 75%. Hành vi của Hoàng Anh trong vụ việc này đã đủ cơ sở để cấu thành tội cố ý gây thương tích.

Hoàng Quốc Tuấn (Thanh Trì - Hà Nội)

Tội hiếp dâm

Căn cứ theo nội dung vụ việc có thể thấy, hành vi của Trần Hoàng Anh đã đủ cơ sở để cấu thành tội hiếp dâm theo Điều 119, Bộ luật Hình sự. Trước hết có thể thấy việc chị Đỗ Thị T. theo Hoàng Anh vào nhà nghỉ không đồng nghĩa với việc chị T. đồng ý với việc quan hệ tình dục với Hoàng Anh. Điều này được thể hiện bằng việc chị T. đã chống cự khi Hoàng Anh có ý muốn giao cấu. Tiếp đó, Hoàng Anh đã dùng vũ lực để thực hiện được mong muốn là giao cấu với chị T.

Hành vi giao cấu chưa xảy ra, song hành vi của Hoàng Anh cho thấy người này mong muốn và cố tình thực hiện việc giao cấu với chị T. Nếu không có việc chị T nhảy từ tầng 3 xuống đất thì chắc chắn Hoàng Anh đã thực hiện được việc buộc chị T. phải quan hệ với mình. Do đó, dù đã thực hiện được hành vi giao cấu hay chưa thì Hoàng Anh vẫn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về tội hiếp dâm.

Đỗ Anh Thái (Kiến An - Hải Phòng)

Không phạm tội

Trong vụ việc này Trần Hoàng Anh không phạm tội. Căn cứ theo nội dung của vụ việc có thể thấy, chị Đỗ Thị T. theo Hoàng Anh vào nhà nghỉ là hoàn toàn tự nguyện, không có sự ép buộc. Nếu cảm thấy có sự nguy hiểm chắc chắn chị Đỗ Thị T. đã không nghe theo lời nói của Hoàng Anh. Tuy nhiên khi chị T. đi theo Hoàng Anh, đồng nghĩa với việc chị T. đã ngầm đồng ý với Hoàng Anh.

Việc Hoàng Anh nảy sinh ý muốn quan hệ tình dục với chị T. không đồng nghĩa với việc Hoàng Anh hiếp dâm chị T. bởi Hoàng Anh chưa thực hiện được việc giao cấu với chị T. Do đó, tôi không cho rằng Hoàng Anh đã phạm tội hiếp dâm.

Việc chị T. nhảy từ tầng 3 xuống đất, trước hết phải thấy rằng đây là hành động tự thân của chị T. và hoàn toàn không có sự ép buộc hay tác động của Hoàng Anh. Vì vậy, không thể căn cứ vào hành động của chị T. để cho rằng Hoàng Anh đã tác động để chị T. phải nhảy xuống đất. Trong vụ việc này, Hoàng Anh không vi phạm pháp luật.

Nguyễn Thị Thoa (Quảng Trạch - Quảng Bình)

Bình luận của luật sư 

Hành vi hiếp dâm theo quy định tại Điều 111, Bộ luật Hình sự được hiểu là hành vi dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực, lợi dụng tình trạng không thể chống cự hoặc dùng thủ đoạn khác để giao cấu trái với ý muốn của nạn nhân. Theo quy định của pháp luật, hành vi dùng vũ lực nghĩa là: Dùng sức mạnh vật chất đè bẹp sự kháng cự của nạn nhân chống lại sự giao cấu như: Đè ngã, vật lộn, giữ chân tay, ép vào góc tường…

Hành vi đe dọa dùng vũ lực: Là làm cho ý chí của nạn nhân bị tê liệt buộc họ phải giao cấu mà không dám kháng cự như dọa giết, hay dọa gây thương tích, đe dọa đến tính mạng hay các hành vi khác. Tình trạng không thể kháng cự được của nạn nhân: Là lợi dụng việc nạn nhân lâm vào tình trạng không thể chống cự, tự vệ như: Bị ốm đau, uống thuốc ngủ hay say rượu…

Các thủ đoạn khác nhằm giao cấu trái ý muốn của nạn nhân có nghĩa là không được chấp nhận sự giao cấu của nạn nhân hoặc hành vi giao cấu xảy ra không có ý muốn của nạn nhân vì họ đang trong tình trạng không thể hiện và biểu lộ được ý chí của họ. Người phạm tội phải có hành vi giao cấu với nạn nhân nhưng cũng không đòi hỏi hành vi giao cấu này phải kết thúc về mặt sinh lý.

Với hành vi dùng vũ lực để khống chế nạn nhân và thực hiện hành vi hiếp dâm, Trần Hoàng Anh đã thỏa mãn dấu hiệu cấu thành tội này theo quy định tại khoản 1, Điều 111, Bộ luật Hình sự. Trong trường hợp này, Hoàng Anh tuy chưa thực hiện được hành vi giao cấu nhưng theo quy định của pháp luật hiếp dâm là tội cấu thành hình thức, tức là trên thực tế việc đã thực hiện hành vi giao cấu xong hay chưa không phải là căn cứ quyết định đến việc đối tượng này có phạm tội hay không phạm tội.

Điều này có thể hiểu là chỉ cần người phạm tội sử dụng vũ lực, đe dọa sử dụng vũ lực, lợi dụng tình trạng không tự vệ được của nạn nhân hoặc sử dụng các thủ đoạn khác để nhằm mục đích giao cấu trái ý muốn nạn nhân thì đã cấu thành tội hiếp dâm. Có thể thấy, trong ý chí của Trần Hoàng Anh đã thể hiện mong muốn giao cấu với chị T.

Mục đích cuối cùng của Hoàng Anh cũng là thỏa mãn nhu cầu tình dục trái ý muốn đối với nạn nhân thông qua thực hiện hành vi giao cấu nên đã đủ cấu thành tội phạm đối với tội hiếp dâm. Tội phạm của Trần Hoàng Anh được coi là hoàn thành từ thời điểm có các hành động nhằm mục đích được giao cấu, không cần phải có căn cứ là đã giao cấu được hay chưa được.

Ngoài ra, theo quy định của pháp luật, nếu người phạm tội mới thực hiện hành vi dùng bạo lực, đe dọa dùng bạo lực hoặc sử dụng các thủ đoạn khác để giao cấu trái ý muốn của nạn nhân, nhưng chưa kịp giao cấu vì những nguyên nhân ngoài ý muốn của người phạm tội thì phạm tội chưa đạt và họ vẫn phải chịu trách nhiệm hình sự về tội hiếp dâm.

Bên cạnh đó, căn cứ theo Mục 2, Nghị quyết 01/2000/NQ-HĐTP của Hội đồng thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao hướng dẫn áp dụng một số quy định trong Phần chung của Bộ luật Hình sự quy định về phạm tội chưa đạt như sau: 

“2. Phạm tội chưa đạt (Điều 18). 

a. Theo quy định tại Điều 18, Bộ luật Hình sự năm 1999 thì tội phạm chưa đạt là trường hợp đã bắt đầu cố ý thực hiện tội phạm, nhưng không thực hiện được đến cùng vì những nguyên nhân ngoài ý muốn của người tội phạm. Khác với chuẩn bị phạm tội, thì người phạm tội chưa đạt phải chịu trách nhiệm hình sự về tội phạm chưa đạt (bất kỳ tội phạm nào do cố ý).

Tuy nhiên, cần chú ý là chỉ khi có đầy đủ căn cứ chứng minh rằng tội phạm mà người phạm tội không thực hiện được đến cùng vì những nguyên nhân ngoài ý muốn chủ quan của họ thuộc khoản nào của điều luật tương ứng quy định về tội phạm đó, thì mới áp dụng khoản, điều luật tương ứng đó.

Trong trường hợp không xác định được tội phạm mà họ thực hiện không đạt thuộc khoản tăng nặng cụ thể nào của điều luật tương ứng quy định về tội phạm đó, thì áp dụng khoản nhẹ nhất của điều luật tương ứng đó. 

Căn cứ Điều 111, Bộ luật Hình sự năm 1999, sửa đổi bổ sung năm 2009 quy định về tội hiếp dâm như sau:

1. Người nào dùng vũ lực, đe doạ dùng vũ lực hoặc lợi dụng tình trạng không thể tự vệ được của nạn nhân hoặc thủ đoạn khác giao cấu với nạn nhân trái với ý muốn của họ, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.

Đối chiếu với trường hợp này có thể thấy Trần Hoàng Anh vẫn có đủ dấu hiệu cấu thành tội phạm hình sự về tội hiếp dâm trong trường hợp phạm tội chưa đạt.

Về việc chị T. vì hoảng sợ nên đã nhảy từ tầng 3 xuống đất sau đó bị thương tích 75%. Trong tình huống này Trần Hoàng Anh sẽ không phải chịu trách nhiệm hình sự về tội cố ý gây thương tích. Bởi lẽ, trong trường hợp này mục đích phạm tội của Trần Hoàng Anh không hướng đến việc gây thương tích cho chị Đỗ Thị T. Việc chị Đỗ Thị T nhảy từ tầng 3 xuống là nằm ngoài ý muốn của Trần Hoàng Anh.

Nói cách khác, người phạm tội cố ý gây thương tích phải có hành vi tác động đến thân thể của người khác làm cho người này bị thương, bị tổn hại đến sức khoẻ như: đâm, chém, đấm đá, đốt cháy, đầu độc… Tuy nhiên, trong vụ việc này việc chị T. nhảy từ tầng 3 xuống đất không có sự tác động của Trần Hoàng Anh. Do đó Trần Hoàng Anh không phạm vào tội cố ý gây thương tích. 

 Luật sư Đoàn Mạnh Hùng Văn phòng Luật sư Hùng Mạnh

bình luận(1 bình luận)

20x20Phạm Mùi

Dùng vũ lực nhằm xâm hại nạn nhân đẩy nạn nhân vào cái chết mà bảo là vô căn ư. Cứ cho là chị T theo vào nhà nghỉ nhưng có thể nói nhà nghỉ chỉ là nơi nghỉ ngơi có thể ngồi nói chuyện trao đổi được khi ở xa nhà ,chứ đâu phải vào là phải để quan hệ tình dục .Nếu thế sao chị T phải chống cự.Rõ ràng tên Hoàng Anh là lưu manh bằng sức mạnh đẩy chị T vào ngõ cụt khiến nạn nhân nhảy lầu để thoát thân . Hoàng Anh phải chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật. Nếu chi T không nhảy lầu để thoát thân thì để mặc cho tên Hoàng Anh hiếp dâm mình à.

Cùng chuyên mục
Top