Cậu quý tử

  • 19/04/2015 09:15
  • 1 bình luận
  • Ngọc Thúy
  • In bài
ANTĐ - Tôi là con gái đầu lòng, sinh ra trong thời bao cấp nên thân hình gầy gò, khẳng khiu như một nhánh cây khô. Mẹ tôi vẫn thường kể lại là ngày nhỏ tôi khó nuôi, hay ốm đau. Năm tôi lên 7 tuổi, gia đình tôi kinh doanh thua lỗ nặng nề. Thời điểm đó, gia đình tôi phải đi vay mượn rất nhiều nơi, suýt nữa phải bán cả nhà để trả nợ. Sáng sớm mẹ tôi phải bán trứng vịt lộn, bún riêu, sữa chua để thêm thu nhập. Bố tôi phải đi theo cánh thợ xây để lắp đặt điện nước, kiếm thêm tiền trả nợ. 

Cậu quý tử ảnh 1Minh họa: Internet

Khi đã trả vơi bớt nợ nần, mẹ tôi đi xem bói về, bảo: “Thầy nói nếu đẻ thêm đứa con trai, làm ăn sẽ phát tài to, lộc lá nhờ vào vía đứa con quý tử ấy!”. Bố tôi mắt sáng lên, mặt hân hoan đầy hy vọng. Cuối năm ấy mẹ tôi có bầu. Đi siêu âm, trúng con trai thật! Bố tôi reo lên như vừa trúng số độc đắc, trông ông trẻ ra đến chục tuổi. Ông hăng máu chạy ngược chạy xuôi, góp vốn kinh doanh bất động sản, chung cổ phần với mấy người bạn đầu tư xuất nhập khẩu đồ điện máy gia dụng, rồi mở nhà hàng ăn uống hải sản cỡ lớn trong thành phố. Đến kỳ khai nhụy, mẹ tôi sinh em bé trai gần 4 kg bụ bẫm, tai to mặt lớn, tướng quý tử. Bố tôi đặt tên bé là Nguyễn Thiên Lộc, ông bảo đó là lộc trời cho. Lộc kém tôi đúng 10 tuổi. Nó hay ăn chóng lớn, sớm biết lẫy biết bò và bi ba bi bô làm cả nhà vui vẻ, ríu ran. Mẹ tôi quý Lộc lắm. Bà bảo: “Quý tử có khác, dễ nuôi, sáng ý, thông minh… hơn đứt con chị Thúy nó!”. Tôi cũng yêu quý bé Lộc, nhưng nghe mẹ nói vậy không khỏi chạnh lòng. 

Bé Lộc tròn một tuổi, thị trường gặp cơn sốt bất động sản, nên việc kinh doanh của bố tôi phất lên trông thấy. Mảnh đất ông mua 7 cây vàng trước đây, giờ vút lên gấp gần chục lần. Nước ta đã gia nhập WTO nên hàng hóa xuất nhập khẩu thông thương, buôn bán với nước ngoài có lãi lớn, bỏ vốn nội tệ, thu vào toàn đô la khiến vốn liếng của bố tôi chẳng mấy chốc gia tăng rất “khủng”. Bố tôi mua vàng, mua đất đai, mua căn hộ chung cư. Ông bảo: “Thằng cha thầy bói thánh thật! Đúng là bé Thiên Lộc ra đời đã cho nhà ta cả đống lộc trời, ăn mấy đời chẳng hết!”. Mẹ tôi càng chăm chút bé Lộc tợn, coi nó như “ông Thần tài”, sinh ra để cứu giúp cả nhà tôi thoát cảnh phá sản tồi tệ.

Bé Lộc lên 4 tuổi, tôi học lớp 9 thì sự khác biệt trong cư xử của bố mẹ đối với  tôi và em Lộc càng chênh lệch rõ rệt. Bố mẹ thuê một người giúp việc chuyên chăm sóc, đưa đón Lộc đi mẫu giáo, thuê riêng một cô giáo hàng ngày đến tận nhà dạy Lộc đọc viết theo kiểu “Luyện thi vào lớp 1”. Được nuông chiều, Lộc nảy sinh tính vòi vĩnh, nói năng lấc cấc từ nhỏ. Tôi mách mẹ, bà mắng tôi, bênh Lộc: “Mày con gái biết gì!... Con trai quý tử của mẹ tai to mặt lớn, sau này làm quan to, đi có người hầu, nói có kẻ sợ!... Con nhỉ!?”. Ăn mắng mấy lần, tôi phát chán không buồn góp ý gì nữa.

Tốt nghiệp THPT, tôi thi vào đại học Y, đỗ điểm cao, trong top 5 thí sinh đầu bảng. Bé Lộc vào lớp 4, nó học sáng ý, tiếp thu nhanh nhưng mải chơi và hay trêu chọc các bạn cùng lớp. Hầu như tuần nào cô giáo cũng phải gọi điện mời phụ huynh đến gặp về chuyện do Lộc gây ra. Tôi nói với bố: “Bố mẹ không uốn nắn em từ bé, lớn lên nó ngang ngược, hư đốn, không bảo được đâu!”. Bố tôi quắc mắt: “Con thì biết cái gì?! Nó bé biết gì mà uốn nắn!... Mà trẻ con đứa nào chẳng thế, không nghịch ngợm kiểu này thì nghịch kiểu khác. Lớn lên, nó biết nghĩ, nó chẳng hơn mấy chị ấy chứ!”. Tôi lại im lặng. Sự im lặng của đứa con gái xấu xí, yếm thế trong nhà mặc dù trong lòng không đồng tình với cách dạy dỗ con cái của bố.

…Thời gian trôi đi thật nhanh. Thấm thoắt, tôi đã tốt nghiệp đại học, về làm việc tại một bệnh viện trong thành phố. Lộc đã lên lớp 11 Trung học. Tôi bớt gầy guộc nhưng vẫn thuộc loại “xương nhiều hơn thịt”, gương mặt hiền nhưng không hút được cánh đàn ông. Mẹ tôi thi thoảng thủ thỉ: “Bệnh viện chỗ con làm có nhiều bác sĩ nam không?... Con phải tham gia sinh hoạt đoàn thể, giao du với đồng nghiệp… con cũng ngót ba mươi tuổi chứ ít ỏi gì nữa!”. Tôi bảo: “Duyên số cả mẹ ạ! Muộn chồng, con càng được ở với bố mẹ lâu chứ sao!”. Lộc càng học lên lớp trên, càng học kém. Nó tụ tập bạn bè sinh nhật, nhảy nhót hiện đại, uống rượu, hút thuốc lá lõm má. Cuối lớp 11, bố tôi đã chiều mua cho nó xe Honda SH lượn tít mù đến lớp. Quần áo nó, bố tôi sắm cho toàn hàng hiệu. Điện thoại iPhone đời mới bố tôi cũng mua cho nó. Lộc bị cô giáo, Ban Giám hiệu nhắc nhở liên tục. Bố mẹ tôi cũng phải đến trường xin xỏ, hứa hẹn với cô giáo nhiều lần. Nhưng Lộc vẫn chứng nào tật nấy. Rồi Lộc bị rớt đại học. Nó không thi cao đẳng hay trung cấp, mà xin bố tôi cho đứng cai quản nhà hàng hải sản. Bố tôi lại hơn hớn: “Thằng này được! Con giúp bố trông nom đám nhân viên, nhất là bộ phận thu ngân… Dạo này bố nghi bị thất thoát, thu nhập có vẻ giảm nhiều!”.

Lộc ra nhà hàng được dăm tháng thì đám nhân viên nữ “chân dài” nảy sinh mâu thuẫn, ganh ghét, tị nạnh nhau vì “công tử” con ông bà chủ cặp một lúc với mấy đứa liền. Nhà hàng xảy ra vụ đánh ghen giữa đám nhân viên nữ, đứa giật tóc, đứa xé áo, đánh nhau ầm ĩ cả khu phố khiến công an phường phải đến lập biên bản, mời cả đám lên trụ sở phường giải quyết. Bố tôi đã không mắng Lộc, lại còn cười khẩy: “Quý tử đào hoa quá! Khoản gái gú, nó hơn đứt bố nó rồi!”. 

Hai năm sau…

Công việc kinh doanh của bố tôi có dấu hiệu xuống dốc. Bố tôi phải bán rẻ đi một căn hộ chung cư cao cấp để bù trừ các khoản chi, giữ nhịp độ kinh doanh. Đúng lúc ấy, Lộc vỡ nợ do cá độ bóng đá quốc tế, cả gốc và lãi nợ lên đến gần ba tỷ. Dân “đầu gấu” quây kín nhà hàng đòi tiền, đòi chiếm nhà hàng, đòi lấy ô tô, rồi đòi “xin tí tiết” cả nhà nếu không “nôn” ra trả nợ ngay. Bố tôi mặt xanh tái tử, ngọt nhạt với đám đòi nợ thuê, khất sẽ trả cả gốc và lãi vào sáng hôm sau. Mẹ tôi quá sợ hãi, huyết áp tăng, khó thở phải cấp cứu ở bệnh viện. Tôi chăm sóc mẹ trong tâm trạng nặng nề, buồn tủi và phẫn uất vì thằng em trai bất hiếu. Mẹ tôi ra viện, bà lại lén đi xem bói. Thầy tử vi phán: “Quý tử nhà bà không phất được, gia đình làm ăn kém vì cô con gái chưa lấy chồng, ám toàn gia... Muốn thoát cảnh phá sản, lụn bại, bà phải làm lễ cầu cho cô gái lớn sớm thành gia thất, đi khỏi nhà thì mới mong khá lên được!”.

Tối hôm đó, bố mẹ lôi tôi ra tra khảo: “Sao mày không chịu lấy chồng, hả?! Mày định ám cái nhà này đến bao giờ nữa đây?”. Tôi phân bua rằng: chồng con là cái duyên cái số, tôi cũng muốn yên bề gia thất, muốn được làm vợ, làm mẹ nhưng chưa gặp được ai hợp tính nết. Bố tôi trừng mắt: “Thôi, kệ mày, muốn bao giờ lấy chồng tùy mày… Nhưng từ mai, mày đi tìm nhà mà thuê, ở riêng ra, đừng ở đây ám quẻ, làm phiền gia đình nữa!...”. Tôi ức trào nước mắt. Tôi không ngờ bố mẹ tôi lại u mê, cuồng tín, lạc hậu đến mức đuổi con gái ra khỏi nhà chỉ vì nghe lời tay thầy bói bịp bợm ăn tiền…

Bạn Ngọc Thúy thân mến!

Để yên lòng bố mẹ, có thể bạn cứ tạm thời thuê nhà ở riêng một thời gian, đồng thời tâm sự, phân tích cho các bậc sinh thành hiểu rằng: Việc kinh doanh thắng hay bại do nhiều yếu tố khách quan lẫn chủ quan, chứ không phải do bạn, hoàn toàn không phải do cậu em “quý tử” mà thành. Tin rằng, bạn kiên trì giải thích bằng những chứng lý thuyết phục, bố mẹ bạn sẽ thoát khỏi u mê, lạc hậu, dần dần hiểu ra và yêu thương cả con gái, con trai như nhau. Bạn cần có chế độ ăn uống, tập luyện để nâng cao sức khỏe, phục vụ tốt hơn cho công tác và sinh hoạt của bản thân. Hãy chú ý cả đến hình thức, nhan sắc của mình nữa bạn nhé! Chúc bạn sớm có ý trung nhân và hạnh phúc trong cuộc sống.

Quận Tây Hồ

Tin cùng chuyên mục